"ĂN HẢI CẢNG" NGUYỄN HỮU HỒNG MINH - TUYỂN "VĂN KHOA, 40 NĂM DẤU ẤN NHỮNG THẾ HỆ"



Bìa sách "40 Năm Dấu Ấn Những Thế Hệ - 1975 - 2015" (Nxb Đại Học Quốc Gia)
tuyển tập những tác phẩm của các cây bút từ các khóa sinh viên năm 1975 đến nay.
Nhiều cây bút trong số đó bây giờ là những cây bút tên tuổi trên văn đàn.

 

Lần đầu tiên, một ấn phẩm, đẹp, biên soạn công phu về một khoa Ngữ Văn - Văn Học (lần lượt có thay đổi như thêm các chức năng Ngữ văn Báo Chí, Ngôn ngữ Văn Học)... của trường Đại học Khoa học Xã Hội TP.HCM. Tiền thân là trường Đại Học Tổng Hợp TPHCM những niên khóa 1992 trở về trước.

Bên cạnh tái hiện lại "lịch sử"`, một chặng đường 40 năm của Khoa kể từ cột mốc 1975 là những sáng tác tiêu biểu (Thơ, Truyện ngắn, Ca khúc, Nhiếp ảnh...) của nhiều thế hệ sinh viên xuất thân từ trường, làm văn nghệ và nhiều người trong số họ hôm nay trở thành những cây bút trên văn đàn Báo chí - Văn chương.

Một số nhà văn, nhà thơ còn có tác phẩm chuyển dịch giới thiệu nước ngoài. Có uy tín và quen thuộc với độc giả

Bài thơ Ăn Hải Cảng của Nguyễn Hữu Hồng Minh (Khóa 1992 - 1996) đã được tuyển chọn trong tập sách này.

Ăn Hải Cảng xuất hiện lần đầu tiên trong tập thơ "Chất Trụ Và Những Bài Thơ Khác" (Nxb.Thuuận Hóa - Huế 2000) của tác giả. Là tác phẩm khá tiêu biểu của Nguyễn Hữu Hồng Minh, thường được các nhà văn, nhà thơ, phê bình nhắc đến trong những bài viết lý luận về đổi mới Thơ và hiện tưởng Thơ Trẻ Việt Nam đầu những năm 2000.

Sau đó Ăn Hải Cảng đã được dịch và giới thiệu qua tiếng Đức, Anh và Pháp. Được tác giả đọc trong những chương trình Liên hoan Thơ, giao lưu văn hóa ở nước ngoài.

Website NguyenHuuHongMinh.Com giới thiệu lại bài thơ Ăn Hải Cảng của nhà thơ Nguyễn Hữu Hồng Minh.

 

 

ĂN HẢI CẢNG -

Nguyễn Hữu Hồng Minh

 


Tôi đã ăn một Hải cảng

                                trong vòng ba tiếng đồng hồ

Hải cảng đó hai mươi năm xa, bỗng quay về

Không nghĩ mình có thể ăn nhiều thế!

 

 

Ăn những âm thanh nhỏ xíu như tiếng gió

Tiếng những con hà biển hát trên rêu và trên sóng

Đến con hải âu quen hai mươi năm

                                bay không mỏi trong kí ức

Cánh chim hay cánh thời gian?

Những chấm phá đời tôi cao vời...

 

 

Ăn hai trái vú em săn chắc

                                thõng vào mặt như hai quả chuông

Những tiếng chuông vỡ ngọc tuổi thơ

Màu cà-rem hai mươi năm không đổi

Ngày nào đó tôi bay

Hải cảng phong kín hai mươi năm

Dựng huy hoàng chiều đứng thẳng

 

 

Tôi muốn ăn hết những bánh lái

Lái đời tôi đi đâu, đến khúc quanh nào

Hay những chiếc mỏ neo

Thời gian chặt hết từng bến đậu

Lưu lạc đời về đây trong dây thừng

Buộc hờ trên bến cô đơn

Hơi thở ẩm ướt hoang vu

 

Hải cảng mắt buồn đen khuya

Áo, nón, giấy pluya

Bia,fecmatuya!

                Tình gái!

Ôi môi đời tìm chơi

Viết mãi trên sóng xanh giấy nháp

Làm sao tin được cái chết đóng sẵn như thân tàu

 

 

Ồ ạt cuốn về đâu

Cột buồm huy hoàng xé gió

Réo gọi ngày xanh

Tìm gì trong mong manh

Đời quanh

                sóng dập tan tành

Chảy mãi thôi

Ấm dòng lệ...

 

 

Tôi đã ăn hết một Hải cảng trong ba tiếng đồng hồ

Có thể chết vì bột thực nhưng không sao!

Tôi đang ăn cái đầu tôi

 

 

Trên cảng kia thủy du quay về

                                sau hai mươi năm

Y lang bang đâu

                khi không đầu?

Và cũng không tàu?

Đang bay lên những linh hồn bánh lái...

 

                                            (Cảng Tiên Sa, Đà Nẵng, 2000-2001)

 


Nguyễn Hữu Hồng Minh

©nguyenhuuhongminh.com