ĐOÀN NGHIÊM



Tình yêu, xe đạp, bong bóng và tuổi hai mươi





Kính gửi nhà thơ Nguyễn Hữu Hồng Minh,

 

Cách đây khá lâu, năm ấy tôi 20 tuổi, vấp ngã trong mối tình đầu, Tôi đã đọc thấy 1 bài thơ trên báo Tuổi Trẻ hay Mực Tím? Tên bài thơ tôi không nhớ rõ, tác giả bài thơ thì tôi dám chắc là của anh…

Bài thơ có vài câu mở đầu như sau:

 

                                        Gió vẫn gió phía rừng chàm xa ngút
                                        Phía đồi cao, thung vắng... phía em cười.
                                        Ta để lại mảnh tim mình ở đó
                                        Phía mặt trời dựng sóng... phía hai mưoi

Bài thơ khi đọc được, tôi đã thích ngay… Sau này khi mối tình qua đi, 15 năm! Tôi vẫn không quên như đã không thể quên những lời thơ này...

Người ta thường hay tiếc, nhớ những gì đã vuột mất, đang còn dang dở? Mối tình đầu làm tôi nhớ mãi vì nó thuần khiết, trong sáng quá !!!...


Tôi mãi day dứt về mối tình mỗi khi đọc những câu thơ trên…
 

Tôi rất muốn tìm lại toàn bộ bài thơ trên nhưng không thấy trên mạng và sách báo!

Nhà thơ Nguyễn Hữu Hồng Minh có thể giúp không? Tôi rất biết ơn nếu được nhà thơ chỉ dẫn tìm được bài thơ mà tôi đã để vuột mất!

 

ĐOÀN NGHIÊM

(doanvannghiem@gmail.com)

 

 

 

 

WEBSITE NGUYENHUUHONGMINH.COM

 

 

 

 

 

Bạn Đoàn Nghiêm thân quý!

 

Tìm lại một bài thơ có lẽ dễ hơn là tìm lại một mối tình…

 

Tôi rất xúc động khi Đoàn Nghiêm vẫn còn nhớ sáng tác của tôi thời sinh viên. Bài thơ trên tôi viết trong năm đầu tiên học Đại học Tổng hợp ở Thủ Đức (1992). Những ai đã từng học Thủ Đức sẽ rất khó quên khung cảnh thơ mộng, đặc biệt đẹp và lãng mạn ở đây. Như đồi cao, thung vắng, hồ đá, những con đường vắng, cỏ dại, bông tràm rụng khắp lối đi... Sau này có nhiều dịp tôi trở về Thủ Đức nhưng khung cảnh ở đây đã hóa hiện đại, nhà cửa nhiều và lạ lẫm. Ngôi trường cũng xây dựng thêm, bề thế hơn. Biết sao được! Hai mươi năm đã trôi qua…

 

Tôi đã viết bài thơ trên trước nỗi xúc động chứng kiến những tình yêu đầu tiên của bạn bè và của chính mình. Những hình ảnh trong bài thơ như gió, thung vắng, rừng tràm xa ngút... là vậy!


Xin lưu ý với bạn là “rừng tràm” chứ không phải chàm như bạn nhớ!  

  

Bài thơ này tôi không nhớ chính xác đã in trên báo Tuổi Trẻ, Thanh Niên hay Mực Tím. Chỉ chắc chắn rằng nó ra đời khoảng những năm 1992 - 1995. Đây cũng là thời điểm tôi sáng tác sung sức nhất và có bài trên hầu hết các tờ báo dành cho tuổi mới lớn, sinh viên như Tiền Phong, Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Áo Trắng, Văn nghệ Thành phố…

 

Nhân Đoàn Nghiêm nhắc lại bài thơ, tôi cũng muốn nói thêm nhiều bạn đọc thích những bài thơ tôi viết thuần cảm xúc trong khuôn khổ, hình thức những thể thơ truyền thống. Sau này, khi có dịp nhìn lại, tôi vẫn thấy đây là giai đoạn viết trong trẻo và cảm xúc nhất của mình và không bao giờ tìm được.

 

Tôi sẽ gửi bài thơ cho bạn Đoàn Nghiêm. Chúc bạn vui và sức khỏe!

 

Trân trọng,

 

 

Sài gòn, 30.6.2012

Nguyễn Hữu Hồng Minh

 

 

©nguyenhuuhongminh.com