GHI CHÉP CUNG TÍCH BIỀN & NGUYỄN KHẢI - TÙY BÚT - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH



Cung Tích Biền & Đặng Ngọc Khoa


Một cách rất tình cờ tôi đã đọc lại Cung Tích Biền và Nguyễn Khải. Thật ngẫu nhiên. Nguyễn Khải thì mất cách đây mấy năm. Ngày ông còn sống tôi không thích văn ông lắm. Nó có vẻ thời sự, ngồn ngộn những cảnh đời việc đời thực. Thô tháp, trực diện. Thiếu đi sự mơ mộng cần có hay ít ra phải có của văn chương. Nguyễn Khải triết lý nhưng đó là thứ triết lý thô. Hoàn toàn thiếu vắng sự mực thước của suy tư đúng độ. Thứ triết lý lam lũ như đất cát. Cái kiểu "đời nó thế đó!". "Chó thế", "mẹ kiếp cái tấn trò đời". Nhiều truyện ngắn của Nguyễn Khải bê nguyên tảng đời sống ném phập vào câu chữ. Cách đây mười năm đọc ông Khải tôi khó chịu. Cứ tức anh ách. Cứ nghĩ viết thô thế này ai cũng viết được.
Có lẽ ngày ấy tôi còn trẻ. Cách đây mười năm tôi mới hăm tám, hăm chín, ba mươi. Cách nhìn hoàn toàn khác hẳn...


Sài gòn, 13.7.2010.

Nguyễn Hữu Hồng Minh


©nguyenhuuhongminh.com