NGẪU HỨNG CLAUDIO MAGRIS - THƠ VỤT HIỆN - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH



Chân dung nhà văn Claudio Magris

Một buổi chiều buồn. Mưa chéo.

Không muốn hiểu một điều đã hiểu.

Càfé đen. Thuốc Kent. Một ông anh gửi tặng từ nước Nga. Bao thuốc không cổ (hay không cà vạt?).

Bất ngờ khi phát hiện điều này.

Một nước Nga mới hay khác? Bao điều tốt đẹp đã theo đi!

Biết đâu có cà vạt đã treo cổ. Còn không có cổ thì không muốn nghe, không muốn nói chuyện gì! Kent đã nói như thế!

Ôi sông Đông. Sông Đông! Điếu cuối cùng. Trang bản thảo trơ trống!

Tìm cách thổi linh hồn vào đây!

Xe mưa. Thay quán như thay áo. Cảm xúc mòn vẹt. Cầm trên tay một thanh ray.

Trên những đại lộ gió cuốn.

Em theo đi.

Màn nước. Đóng một khung trời. Những ngày đẹp đã chết.

Thuốc độc những ngày qua!


Nguyễn Hữu Hồng Minh


*Bài tìm thấy trên BlogYahoo / nguyenhuuhongminh360
©nguyenhuuhongminh.com