Tác phẩm - Thơ

NHỮNG PHƯƠNG TRỜI - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Không, anh đâu muốn dựng chân trời / Những chân trời dựng anh bên ngoài tọa độ / Anh đang bay vô tình quệt vào chân trời đó / Như ước mơ khát vọng, như bùng nổ / Một đời chết bên đường biên hạn hẹp chính mình...
BỖNG - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Thả tung trạng thái / Gặt hái thoáng chốc/ Trong cái bóng mình / Râm ran như Kinh / Bỗng hy vọng bỗng cao ngất bỗng / Bỗng thấy nhớ bỗng thấy quên bỗng / Bỗng nửa chều nửa tâm hồn nữa vực thẳm / Bỗng thèm chết thèm bốc hơi thèm toát mùi...
EM, CON NGỰA TRỜI CỦA ANH! - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Em, con ngựa trời của anh / Cặp càng vâm sắc nhọn / Vẫn thường cắt cổ anh trong giấc ngủ / Tỉnh dậy quanh ta toàn mùi máu...
PARIS, TÊN EM TRONG GIÓ CUỐN! - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Em, không thể hình dung thành phố nào anh viết lên hai chữ yêu em / Paris trong đêm / Berlin ban ngày / Munich chuyến bay không đụng hàng / Yêu em sung sướng và lo sợ như áp tải phi vụ lậu...
JAZZ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Con cá sấu ăn tình yêu như đớp một quả cầu lửa / Những lớp da nhám xì cho một ký ức tro than / Bên bến tàu người đến kẻ đi huy hoàng / nhưng có kẻ cuộc đời chưa ra khỏi tấm áo choàng chật chội...
NHỮNG KHÚC RỜI SÀI GÒN - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Nơi ấy, thành phố phương Nam nắng và gió / Ta đi về hai mươi năm / Hết cả tuổi trẻ của ta / Vẫn không hiểu hết một con đường / Thành phố có bao nhiêu con đường / Không thể đếm hết...
OẶC DZIU DZIU - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

kẽo kẹt kẽo cược / dzú dzu dzú dzù / em nhạc âm u / oặc oặc oặc / dzíp dziu dzíp dzìu / over over / ăn than tiếng yêu / than van tiếng yêu / cuộc chiến thăm thẳm...
CHỚP EM - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

bỗng sáng tan thành lớp sáng nghiêng sáng chớp khe sáng he hé đỉnh sáng chớm rêu chiều phong liêu thành quách gió lạnh mê sảng sáng để chết một ngòi nổ tháo kíp lửa réo đục trong mối hàn trắng chớp lên sáng bùng chớp chớp...
MÙA HÈ CHÁY - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Một mùa hè cháy / Một mùa hè nóng nực / Ta con suối lãng quên, khô cạn / Muộn phiền / Tuổi trẻ trên những chiếc lá phong tố / Sa mạc hoang vắng nỗi niềm / Ta đi không mặt trời không chân trời / Mùa hè chở ngày tháng qua...
GỬI MỘT NHÀ PHÊ BÌNH - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Anh quá ngầu với bộ cánh lý thuyết xám xịt / Chưa nói đã vỗ cánh / Bụi tung mù / Tôi thấy những con gián điên cuồng chạy ra / Ngôn ngữ rậm như cánh rừng thủy sinh...
MÁU TRỒI HẠT NỔ - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Ngày thuốc độc / Không thể / Chết / Uống ngôn từ / Như uống thuốc / Sốc / Rốck / Máu mửa ra / Hình ảnh dẹt / Số đen / Cây gãy / Đời gãy / Cuộc tình gãy / Tương lai gãy / Hằng số gãy / Gãy gãy gãy...
MẶT TRỜI SAU ĐÁM MÂY - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Hôm nay ngày em / Ngày vô đạo hay âm đạo? / Vô luân hay tuyệt luân? Em tắm trong máu còn anh tắm trong kinh / Kinh Thánh anh gột rửa tinh thần / Kinh em anh chất chồng thêm tội lỗi xác thân...
CON NGỦNG NGOẲNG - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Mi diễn trên lưng con ngủng ngoẳng đủ trò điên / Lúc nào cũng như đang trên miệng vực / Ngủng ngoẳng tình yêu, đức độ / Ngủng ngoẳng sáng tạo / Mi cứ lê la ở chóp đuôi biện chứng / Cuộc đời đâu có dài...
KHOÉT BỜ ÂM - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Chẳng bao giờ / Không thuộc về ai / Thế kỷ nào / Là người muôn thiên kỷ / Cắt thời gian thành những cánh buồm / thả vô vọng trong tác phẩm / Đau. Tê điếng. Sần sùi / Chạm đỉnh. Khoét vào những bờ âm...
VỠ TÂM HỒN - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Sự thật dã man / Bài thơ nghèo nàn / Vùi giữa ngục thất... / Bài thơ đi đâu? / Đơn điệu hình thức / Mòn vẹt ngôn từ / Mục ruỗng hình ảnh / Bài thơ đi đâu? / Hiện thực khủng khiếp / Làm vỡ tâm hồn / Bài thơ đi đâu?...
TAY BẨN - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Ta không thỏa hiệp cùng các ngươi / Ta chỉ thỏa thuận cùng số phận / Những bài thơ ác quỉ! Hãy từ từ! / Hãy đến chậm / Để ta ngậm hết hương vị đắng / Gương mặt ta đây là tương lai / Trong chật chội sao ta cứ hoài vọng?...
MỬA NỬA KHUYA - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Mưa nửa khuya điểm nửa đời anh / Vù cơn gió lạnh / Những tiếng rền rĩ trên mái nhà / Như hồn ma oán thán / Khóc chôn những dự định / Vùi theo nước, băng giá cuộc đời / Ơi cái quán trọ đi về khuya sớm / Ngỡ đã quen ai lại chưa từng quen ai…
ĐỘC TỐ - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Bất chợt nảy ý tưởng mới / Như gốc cây cằn trổ hoa / Một bông hoa ngoài ý muốn / Một bông hoa khô như sự chết / Cái gì phun trào đầu cánh? / Cái gì dẻo dai nhựa dính / Cái gì đeo đắng cuộc đời này?...
HÉO LÁNH - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Những ký hiệu không rõ nghĩa / Những đoạn đời tù mù / Những góc khuất tối tăm / Câu nói nửa chừng, bài thơ viết dở / Và những…
ÂM DƯƠNG - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Những con chim / Ngậm tiếng hát / Vút lên trời cao / Thả xuống / Những con chó / Tru điên / Thảm sầu man rợ / Hồn ma nào bị xé đứt / Trong chiếc nanh dài…
CHÌA HOÀNG HÔN - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Ngươi đã quá già cũ / Hơi thở cũng mang toàn thuốc độc / Ngươi lại về túi rỗng / một mùa xuân đâm chồi ở đâu đó / tâm hồn hoang vắng / những bóng ma chơi bài trong nhà thổ...
THƠ NGÀY HAI MƯƠI (1) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Thời đẹp nhất của tuổi trẻ với những bài thơ vừa được tìm thấy. Ngưỡng cửa, khung trời đại học (1992) hoặc sớm hơn một chút (1989 - 1990). Nguyễn Hữu Hồng Minh với các bài thơ: Yêu, Về, Với Em Trai Mười Tám Tuổi, Khúc Hành Tiễn Bạn và Giọt Nhớ...
TẠP CHÍ SÔNG HƯƠNG GIỚI THIỆU THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Chùm ba bài thơ "Tổ Quốc", "Những Nghịch Cảnh Của Giấc Mơ", Vùng Sâu Ký Ức" của nhà thơ Nguyễn Hữu Hồng Minh được giới thiệu trên tạp chí Sông Hương số 119 ra tháng 1.1999...
GIỌNG TIỀM ẨN - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Mi có giọng tiềm ẩn không? / Ta chỉ có giọng cái chết Khe khẽ như hơi thở / Như câu thơ vô hình / Như ánh sáng ngày sắp tắt / Như khí trời tan trong mưa bụi...
PHẢN ĐỀ - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Một ngày không thơ anh nhận ra mình rất thơ / Nhẹ bẫng đi vì không phải đeo một từ nào trong tâm hồn chật chội / Chữ đá đeo, đá đè / Hai bốn chữ cái như hai bốn cửa địa ngục / Cửa nào cũng không đường ra...
CHẾT TRONG RỪNG CỎ CHÁY - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Ta điên mê trong rừng tóc em / Trong vú đôi / Trong da thịt thơm ngần / Trong sự rửa tan từng khoảnh khắc / Cơn ám ảnh nhức mỏi ngày tháng / Thời gian rạn vỡ như trái phá trong ngực...
SỰ CĂNG THẲNG VÔ LÝ - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Sự căng thẳng vô lý / Bắt đầu từ sự thật có lý / Điểm rẽ hay điểm đến của những cuộc tranh luận / Mi đã quá ê chề / Mi đâu đủ sức làm gì khác / Ngoài ngồi đờ / Nổ trên đôi mông...
CHÙM THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH TRÊN TẠP CHÍ SÔNG HƯƠNG SỐ 139 NĂM 2000

Chùm thơ gồm hai bài "Những lát cắt" và "Bài hát sao đen" của nhà thơ Nguyễn Hữu Hồng Minh được tạp chí Sông Hương giới thiệu trên số 139 ra tháng 9.2000...
CẦU HỒN - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Bài thơ "Cầu Hồn" của nhà thơ Nguyễn Hữu Hồng Minh in trong tập "Giọng Nói Mơ Hồ". Sau đó phát sóng trên Đài Tiếng Nói VN, báo Văn Nghệ Trẻ. Bản trích lại từ Văn Học Nghệ Thuật Liên Mạng của Phạm Chi Lan, số 19.2003...
HUẾ, KHÚC TƯỞNG VỌNG - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Con tàu và hai đường ray. Bập bùng sóng trào thời gian. Tuổi thơ tôi là nhịp nối. Những hàng cây long não. Cơn mưa nửa khuya. Quán cơm âm phủ. Ngọn đèn hột vịt trong ga Huế...
HÒN KHÓI - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Người đàn ông mặt đầy thuốc súng / Chưa khi nào nghĩ về điều bí mật lòng mình / Người đàn bà chân trần chạy dọc biển / Lặng lẽ khóc mặt đầy vảy cá / Bên thềm hoang giải bày điềm lạ...
NHỮNG LÁT CẮT & BÀI HÁT SAO ĐEN - CHÙM THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH - TẠP CHÍ SÔNG HƯƠNG SỐ 139 - 2000

Chùm thơ gồm hai bài "Những Lát Cắt" và "Bài Hát Sao Đen" của nhà thơ Nguyễn Hữu Hồng Minh. Tạp chí Sông Hương giới thiệu trên số 139 tháng 9 năm 2000. Xử dụng lại theo bản trên website tạp chí...
ĐẶC THÙ - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Một bài thơ tìm thấy trên mạng Hiệp hội "Những Người Yêu Thơ". Có tên "Đặc thù", Nguyễn Hữu Hồng Minh, phác thảo dở dang năm 2005. Không biết công bố lúc nào, ở đâu?...
CHÙM THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH: ỐNG XẢ - GIÃ TỪ - BÀI CÁT - EM POSTDAMER LÀM PHIỀN ANH QUÁ - EM CON NGỰA TRỜI CỦA ANH!

Chùm thơ Nguyễn Hữu Hồng Minh giới thiệu website luongson.net 5 bài: Ống xả, Giã từ, Bài cát, Em Postdamer làm phiền anh quá, Em con ngựa trời của anh. Tháng 3.2009...
PUSAN - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Sự lừa dối cầm bằng linh hồn để tiếng nói nửa chừng âm u vòm họng / Dội búa vào đi để nghe những tiếng đá chờ hóa kiếp / Pusan, Pusan, Pusan / Ta tẩy rửa máu mình...
BAY VỚI JOHN LENON - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Ông đã chết / Nước Pháp vẫn nói về ông mãi miết / Những kênh truyền hình, những huyền thoại Beat / Tôi nhặt John Lenon câu hát trên sân bay / Vùng trời nhạt...
GHI CHÉP RỜI - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Một bài thơ viết giai đoạn 2003 - 2004 sau khi in tập Chất Trụ, rời Sóc Trăng miền Tây trở lại Sài gòn. Công bố lần đầu tiên trên Tiền Vệ...
SÓC TRĂNG - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Một bài thơ viết về Sóc Trăng, giai đoạn lưu lạc, lang bạt kỳ hồ miền Tây, những năm 2002. Vừa được tìm lại. Bài công bố lần đầu tiên trên Tiền Vệ...
ÁT CƠ - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Mi rút tỉa cuộc đời mi như rút tỉa chữ / Một ngày một nghĩa mới / Một gương mặt không đảo lộn / Linh hồn mi ép khô mỗi trang sách...
"MẪU TỰ" , "EM POTSDAMER LÀM PHIỀN ANH QUÁ", "EM CON NGỰA TRỜI CỦA ANH" - CHÙM THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Chùm thơ Nguyễn Hữu Hồng Minh gồm ba bài: "Mẫu tự", "Em Potsdamer làm phiền anh quá!" và "Em con ngựa trời của anh". Văn chương Việt giới thiệu ngày 22.9.2006...
ỐNG XẢ - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Và tôi trôi cùng y lang thang qua đỉnh đầu giấc mơ âm thanh / chiếc lưới ngày xoải xuống như đêm / phố ẩm thấp, câu hát kẹt trong khói của buồng phổi…
NGÀY TỰ DO - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Một ngày tự do / Trái tim không còn / Lồng ngực rỗng / Không một niềm tin mơ ước / Ngực xé ngập gió / Đường phố xe bụi ùa vào y / Y không biết chạy đâu về đâu...
PHẪU TÍCH - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Không trống / Không guitare / Hai kèn / Thả nhẹ những giọt trầm gọi bình minh buổi sớm / Phiêu linh mộng du / Phức hợp nội tâm / Buồn ngủ và thực sự đã ngủ lơ mơ cho đến khi choàng tỉnh vì sức ép...
NHỮNG NGÓN TAY - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Những ngón tay xòe ra ngơ ngác / Bưng gương mặt thơ dại / Những ngón tay kẹp sợi khói / Níu linh hồn bay / Tôi thả buông kín ức / Từng phím lạnh tâm hồn tôi...
CHẬM NHƯ THUỐC NỔ - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Khi ấy một mùa xuân đến / Chúng ta không còn ý niệm xuân / Chúng ta cảm thấy những chiếc lá non mọc trong hồn / Một câu hát quen không rõ từ đâu...
BÀI EM - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Ta đã đánh mất mọi từ khi muốn ca ngợi em / Một vẻ đẹp mong manh không bền vững / Một lôi cuốn bỗng chốc tiêu tan / Khi ta viết những dòng này / thì em lặn vào đâu...
NƯỚC MẮT LÀ MÁU TỰ DO - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Sau tất cả những gì đã diễn ra / Mi biết rằng kết cục của mi / Là không cách gì giữ nổi / Dù chỉ một từ...
LỬA HƯ HUYỄN - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Tôi vẫn ngồi đây / Khi các anh đã đi xa / Những cuốn sách di cảo vang vọng những bài thơ / Giọng các anh trầm vang như còn sống / Các anh đã xong việc / Thật nhẹ nhàng...
TÂM HỒN NGUY HIỂM - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Tôi vẫn đến và ngồi đó / Lặng im những quãng rỗng / Như các anh chưa từng thấy tôi / Tôi cháy gục trong cô đơn / Những núi dự cảm dâng lên / Bao điều muốn nói...
NHIỆT ĐỚI NGĂN ĐÁ - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Trôi qua, mưa như chiều nay / Ngày không còn anh, đời có khác / Hay vẫn thế thôi! / Những hàng phố cây xanh bát ngát / Em quyến rũ mộng hồn nhiên / Anh bỗng hiền / Những câu thơ vỡ bong bóng nước / Hôm nay, ngày mai...
BIÊN THÙY KHÔNG CỘT MỐC - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Và sẽ còn bao nhiêu buổi chiều như hôm nay / Sẽ qua, sẽ ra đi không vết tích / Khi anh về cuộc chơi với dế giun / Hoa cỏ vẫn hát với cuộc đời ở một phương diện khác / Ở đâu anh cũng đơn độc thế thôi! / Như chiều nay gõ vội những dòng này...
NƯỚC MẮT SAO - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Ôi, có những ngày mệt mề / Anh không định nghịa được thế nào hạnh phúc! / Cơn bão em thổi hôm qua, còn nặng ngực / Ôi có những ngày cheo leo như bò trên miệng vực / Hạnh phúc như đá thủy tinh...
CHỮ HOEN RỈ - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Chập chùng rơi đáy vực / Những câu văn của ta / Không tiếng vọng / Ta cũng không yêu chúng quá lâu / Sau những gieo neo, rứt bỏ, mang theo / Thoáng chốc rã rời, tiêu tan...
KHÔNG CÒN TIẾNG NÓI - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Ngày đó anh hết hy vọng sống / Cuộc đời anh sự vô cảm đã đánh chiếm / Những toa tàu tình yêu / Giờ đổ đầy thuốc ngủ / Anh muốn ngủ yên giấc dài / Từ hôm nay đến ngàn sau...
BÀI THƠ KHÔNG TÊN GỌI - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Hơn ba mươi lăm năm sau ngày giải phóng / mi vẫn tin mi là kẻ chiến thắng / Xứ sở sụp lở, điêu tàn / Chuột nhiều hơn người / Bài thơ không tên gọi / Mỗi chiều trong gió loang lổ kinh cầu...
PHÔI ÂU CHÂU - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Đớp nhả những bong bóng / Một ký ức đã chết về cuộc chiến tàn / Tiếng bom Napan vẫn rải thảm đâu đó / Một kinh đô ánh sáng, một đại lộ Paris / Chữ nhả độc, sương mù Đà Lạt...
CÂU HỎI EVA - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Câu hỏi phủ trên mặt em như tấm voan / Sắc đẹp tàn tạ dần đêm mùa hạ / Những giấc mơ đàn cá quả bơi về / Chúng đớp câu trả lời như một thứ trái mọc trong nước / Câu hỏi quấn em như một chiếc khăn...
ĐƯỜNG VỀ PHỐ - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Những con đường dẫn về thành phố / Xa lăng lắc mùa đông / Những buổi sáng chúng ta đi với giấc mơ kiệt sức / Đến cửa ngõ đô đã sang mùa hè...
RÌU XẺ NGÀY - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Nhiều ngày anh chán nản / Cái lưỡi rìu phạt từng gốc / Xẻ ngày ra từng mảng vụn / Không mảnh nào giấu nổi một bài thơ Phơi toang toác / Ngày anh đời anh...
THÈO LÈO CHỮ TƯƠI - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Giờ cuối / Cái bàn cái ghế cũng chuyển động / Tự bò ra khỏi chỗ của mình / Những con gián bay vù / Trước khi bước chân người giẫm chết...
KHÁT EM CÙNG TRỜI - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Khát em cùng trời / Chưa bao giờ như đêm nay / Sóng gió vỗ vào giấc ngủ / Những vỉa sương muối toát đá lạnh ở đâu đó / Thềm lục địa bờ êm / Những con mắt nhiệt đới mớ ngủ...
GƯƠM GIÁO LÃNG QUÊN - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Anh như cỗ xe tang / Lăn trên những đường biên cũ / Qua những con phố / Những bảng tện đường đã ngủ / Từ lâu không còn ai đánh thức...
NGHE NHẠC BIẾT NGƯỜI ĐÃ CHẾT - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Vì nhạc chưa tấu lên nên người vẫn chưa chết / Dù hồn đã rời xác bay lạc phía / Một khuôn mặt câm / Cái lưỡi vẫn muốn quát nhưng cứng đờ / Ai đã tháo kíp sự sống...
VIẾT Ở CÀ PHÊ DINH - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Nơi đây, lịch sử đã đi qua, bao thời đại phế hưng / Chỉ còn cỏ. Cỏ xanh. Nắng vàng. Tháng mười, tháng tám / Những câu chuyện mới hôm nào, như cổ tích...
TÊN CẠO GIẤY - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Mi chẳng biết làm gì hết, lúc này / Khi cuộc di cư vĩ đại sắp bắt đầu / Sự lãng quên, cái chết trùm lên tất cả / Mi vẫn cứ ngồi trên chiếc phao vô lý...
MỘT ĐỐM GIÓ - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Trong như buổi sáng / Một đốm gió mát an ủi hồn anh / Một đốm gió thổi tung / Từng sợi kỷ niệm lung linh mát / Cứ lan mãi, chảy mãi như sông suối / Như biển...
CUỘC ĐỜI MI VIỀN THEO MẪU TỰ - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Mi không bầy đàn, không phe cánh hẩu / Những kẻ khôn ngoan hơn mi đã chết hay gãy cánh từ lâu / Còn mi vẫn một mình độc sáng một mê lộ / Vẫm âm thầm hung địa với đường bay riêng của mình...
TẤN TUỒNG - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Ngày nào cũng thế! Tấn tuồng! / Một cái khe nhỏ lách vào tạm giấu nỗi xấu hổ của mi! / Cái tòa soạn hun hút vắng tanh / Mi như con khỉ già cùng buổi chiều ảm đạm...
TRÍ THỨC TRẦM CẢM - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Ngày nào tôi cũng gặp khuôn mặt ấy / Bềnh bệch sáng, da tái, mắt thâm quầng / Đêm trắng còn vương trong cái nhìn / Ngày nào cũng sơ-mi, cà-vạt thẳng nếp...
ĐINH CHỮ - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Viết và xóa đi / Lô xô như sóng / Như gió thổi qua triền cát / Khô khan - Hồn rỗng / Như nỗi buồn không thể dứt bỏ / Phi lý...
CON QUẠ TRÊN NHỊP RẢI ĐỀU- THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Bài thơ đen bay lên những con quạ / Bấu vuốt cào vào mặt những hơi thở sống / Để mi ngồi im như chết / Giữa khối chữ bất động / Nhúng những mẩu tự vô hình / Vào ly cà phê đen...
RƯỢU CHẾT - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Anh thay đổi được gì? / Tuổi bốn mươi / Ngắm những bình minh trong cốc rượu / Không còn niềm tin nào / Cái chết cũng trống trơ / Ngày ngu ngơ bò trên phố...
THÁP BUỒN VĨNH CỬU - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Lại buổi sáng, những ý nghĩ bên ly cà phê đen / Huyễn tưởng và thơ mộng / Mi là gì? Tất bật giữa tháng ngày này? / Vô lý...
VÀO HÀNG! - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Mi phải đàng hoàng đi!Đụ má! / Lệch lạc một bước là tiêu ngay! / Đứng vào cuối hàng đi!/ Mở to mắt / Đừng lờ đờ thế! / Nhìn kỹ vảo! Ai cũng thẳng nghiêm...
VISA NGÀY MỚI - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Lại một ngày em yêu!/ Anh ngỡ đã hấp hối đêm qua... / Lại một ngày mới / Bình minh như chưa từng là gì - Trong vắt / Anh cũng chưa từng là gì / Trẩu trơ, thô nhám, đục bẩn...
PHƠ PHỚ - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Ta kinh hãi khi đụng đến mi / Toát mồ hôi lạnh Sự bẩn thỉu đến mức độ âm / Nơi mỗi ngày giáp trận mi như đụng độ một cái chết / Ta tan hoang cùng khốn...
NƯỚC, THỜI GIAN VÀ CHIM SÂU - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Những con chim sâu trong giấc mơ tuổi thơ tôi / Sáng nay lít chít bên bể bơi / Tôi khỏa nước / Nước chao / Nước hôm nay có khác nước một thế kỷ trước? / Vẫn thế thôi!
LỬA LẠNH - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Anh trở lại quán cũ / Nơi chúng ta ngồi ngày xưa / Tiếng piano chập chùng xa nhớ / Vẫn bài hát cũ / Cho anh và em hình dung gương mặt cô ca sĩ...
CHUỒNG NGÀY MAI - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Ngày nào cũng thế! / Người đàn ông cười / Phô răng / Mũi thẳng, môi dày / Mắt xếch / Ông chỉ giơ tay, cười chào / Không làm gì hết / Cũng chả buồn bắt tay ai...
THAY ĐỔI - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Gió vẫn hoang vu / Bên bờ vực muôn đời quạnh quẽ / Anh không thể khác những điều mình không có / Như câu thơ / Lạc vần điệu / Lạc tâm hồn...
TẦM QUẤT CHỮ - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Ấm ứ / Chết điêu / Chết đứ đừ / Quay con bọ xít / Đùi giật váy rung / Miệng còn rấm rít / Chết nguThích hay không thích ả mái / Sực hoặc không sực thịt tái...
RỬA TÂM HỒN - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Thân xác vệ sinh hằng ngày/ Tâm hồn làm sao tẩy rửa?/ Hết tháng này qua năm khác/ Cống rãnh, nước đen / Ám tối quắn mạng nhện / Cái ổ cứng đầy bụi...
NƯỚC SỐT - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Bồn cầu / Toi-let / Chổi chà / Tuổi trẻ / giấy vụn / Cống nạp / Đâm chỉa / Giả cầy / Mớm mồi / Minh sư...
TÌNH TRẠNG - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Chờ và chết / Nhũn não / Chấn thương bức tử / Cổ cồn ma le / Im phỗng / Gác cửa địa ngục / Diễn thuyết nước mắt / Tay đại bợm...
ẨN DỤ - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Những bức tường xây lên kiềm tỏa sức sáng tạo / Hàng rào dựng lên buộc ràng tiếng nói mới / Hoảng hốt trước sự mới lạ như đàn cừu sợ tiếng súng / Nghi ngại dấu lấn biên vào nội giới hay ngoại giới...
VĂN HÓA NGHỆ THUẬT - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Hắn, văn hóa nghệ thuật / Đỉnh cao pháo đài / Đen, cánh diều hâu / lông chim ó /Giọng nói / Đẹp tuyền một màu / Dù đó là sự thối rữa / Quên đi con dòi giữa háng...
BỜ - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Tiếng hát của sóng / Vũ điệu của mây / Những cây liễu múa vờn trong gió / Ếch nhái khẩn cầu / Bến bờ? / Không! Đôi bờ / Đôi đường song song tuyệt bích / Thương nhớ theo đường thẳng / Nước mắt theo đường cong...
CỨT THƯỢNG ĐẾ - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Hắn liếc nhìn miếng mồi / Căng thẳng / Đói / Ngon / Sao không ai thấy nhỉ / Miếng mồi thơm thật / Gói giấy sặc sỡ / Những con cá thản nhiên bơi lội / Quẫy ùm
MẶT NGƯỜI LÁ SÓNG - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Không còn đối thoại căng thẳng / Cãi hoài, cãi hoài không tên Quảng Nam nào chịu thua hết / Ly cà phê uống dở trên bàn / Những phương án, những con đường đặt ra mông lung mơ hồ...
TRẦM MẮT VỰC - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Chỉ là ngọn gió nông nổi / Lang thang phía mặt trời đã tắt / Những bóng đêm của lòng anh / Những trang viết không mở được cửa với đời / Mà như lạc vào cửa địa ngục...
AN BÌNH - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Căn phòng nhỏ / Đèn nửa khuya bật sáng / Hai mươi năm một giấc mơ / Anh vẫn chưa tin / Đi lẫm đẫm như người lạ / Trong nhà mình / Những bức tranh siêu thực im lìm / Cho một hiện thực vẽ sáng...
ĐÂU CÓ GÌ CHO EM! - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Những câu thơ như bụi thời gian / Lắng dưới đáy cốc / Uống cạn những cay đắng muộn phiền / Đâu có / Ánh sáng đời anh / Trong hoảng sợ phiêu lưu / Vô định của kiếp mình / những buồn vui muôn hướng...
CẮN VÀO NỖI CHẾT - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Khi mọi người đã ra về / Khi không còn ai ở đó / Vẫn chỗ ngồi thân quen chỉ còn một mình anh / Mặt bàn đầy hơi ấm / Em của ngày hôm qua như còn nguyên / Trong một phím vỡ của piano...
BÀI THỰC TẬP CAO ỐC - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Những cái hộp kín - linh hồn phơi hoang / Gà kêu chó sủa cá quẫy / Mực nhớ biển hoai trong nắng đắng / Chợ của mùi / Người bơi / Cầu thang xoắn xoáy / móc phơi quần áo...
VIẾT ĐỂ LÀM GÌ? - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

May mà viết được / Điên cách này hay cách khác / Họa trời ba kiếp / Đày về trong điên / Chữ xuống phăm phăm / Nghe như hồn rách / Nghe như da toạt / Phóng bút như phi đao...
CẤT VÓ - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Nụ cười thân thiện kiềm sắt / Véc-tông, cà-vạt - cỗ quan tài đựng sẵn / Hai tay vung lên như hai càng chém gió không khí / Những tự quyết bật ra như lò xo...
TRÒ CHUYỆN VỚI TÂM HỒN - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Mỗi ngày anh tập viết vài dòng thôi Và anh gọi đó là bài thơ / Một tiếng nói lẫn trong vô vàn tiếng nói / Đó là cách anh trò chuyện với tâm hồn dễ rạn nứt của mình...
MẶT TRỜI NEO ĐỈNH BĂNG TAN - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Anh không thể tách khỏi ám ảnh tuyệt vọng / Đời phù du ngổn ngang phế liệu / Anh xây dựng đền đài từ vết nứt của thơ? / Đền đài có gì ngoài nỗi đau / Sự tỉnh thức nhân văn...
MIÊNG MUNG - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Em quyến dụ ta như thơ / Điên mê đặc họng / Miệng nghẹt thuốc nổ / Ta tắt tiếng / Khi đùi xòe lửa diêm / Ngực em hai trái đạn phá /Công lực đổ thành trì...
THI THOẢNG & ĐÔI LÚC - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Thi thoảng anh đọc lại câu thơ / Như ai đó đã viết / Một bàn tay, một cái cây lung linh / Vóc biểu ngữ rắc vào không gian / Thi thoảng anh thấy lạ với chính mình...
KÝ TỰ TRO - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Một tán cây / Rối lạnh tâm hồn / Tro sinh sôi / Nảy nở / Tro biểu cảm / Dưới đáy / Những âm tiết / Ngọ nguậy...
KHÔNG DƯƠNG VẬT - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Thực ra mi đú cả Thượng đế / Mi thay ông ta bày trò / Trong cái đầu đớt đát của mi hiện diện một cái dương vật khổng lồ / Mi bơi trong lớp tuồng chèo đã biên soạn kỹ càng...
MẶT RÔ - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Có gì phía sau, Mặt rô? / Sự kênh đời lãng mạn / Thiếu vắng bản sắc / Điếu thuốc ngậm một điều sắp quên / Kính đen, những mùa qua đã chết / Những sợi râu lởm chởm ký ức sỏi đá / Cái lưỡi lép bép trơn tru...
TIA CHỚP NHIỆT ĐỚI - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Một cơn điên ngự trị / Một cơn mưa trời / Những tia chớp nhiệt đới / Vần vũ giữa màn đêm / Trấn giữ / Ta giữ hồn cho khỏi oan khiên / Ta giữ em bò trên rìa hạnh phúc...
BÓNG HỒN - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Viết và quên đi / Như hôm nay / Viết để trở về / Như hôm nay / Viết để ra đi / Như hôm nay / Một ngày soi lên chữ / Một bóng hồn đổ xuống...
THANH CHỮ NGÁC NGƠ - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Đôi khi mi thấy quá mệt mề / Những tứ thơ đã lặp lại nhau / Ba trăm sáu mươi nhăm ngày vô dấu vết / Mi sống hay trượt vô cảm trên những thanh đời / Mệt đến ná thở...
THÀNH PHỐ CHỚP ĐÈN - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Ngày đó yêu nhau hai trái tim rát bỏng / Thành phố thuộc về ta, trái đất cũng riêng ta / Tinh cầu quá chật chội để anh làm thơ tặng em / Mỗi câu là một vùng ánh sáng / Những náo loạn dưới chân...
MẶT GỐM TIM NHỰA - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Phía ngoài hết thảy, cuộc sống hắn / Như một bình gốm nung kín / Những hoa văn, sắc độ nhiệt gió / Lặn vào trong / Một trái tim chữ phập phồng / Hoài sinh nở...
GỬI VƯƠNG HUY, NƠI NÀO ĐÓ TẬN CÙNG THẾ GIỚI - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Sài gòn vẫn thế, cho dù ngươi không còn ở đây nữa! / Ta vẫn đi về ngất ngưỡng những chiều sạm nắng, những đêm hút mưa / Bóng ngươi vẫn ở đâu đó trong câu thơ ta viết / Mười lăm năm, Huy ơi!...
ĐÁ CHỮ - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Viết để xóa đi / Như con sông chảy / Có bao giờ hỏi / Sao trôi mãi thế bao giờ? / Như ta tìm sự thăng bằng / Của người đi trên dây / Bài thơ chấp chới miệng vực...
THUỐC BẪY SẮC MÀU - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Tôi chỉ làm được một ít việc / Cát lở qua đôi tay / Những việc tôi làm có ích gì ngày tháng này / Lý lịch một con người / Khát vọng sống / Sự tha hóa nhân cách / Cuộc tra xét truy bức đến tận cùng nhân phẩm...
ĐEO GIỌT NƯỚC - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Ôi, dương gian dương gian / Ta yêu người biết bao / Một tình yêu như sự Sống / Một tình yêu không thể nói / Ta đã sống bao ngày mong mỏi tiếc thương / Bàng bạc lá non...
THẠCH ẢNH - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Dòng thác đổ xuống / Hạt nước bắn lên / Rong rêu hân hoan sung sướng / Những ngón lá chìa tay / Đung đưa / Bình minh vỡ...
VUỐT LÝ TRÍ - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Những cái vuốt lý trí / Ngủ sâu trong tiềm thức hắn / Không biết từ bao giờ / Nó hoang bạo xao xác như đám lá rụng rừng già / Nó ẩn nhẫn như con rùa bên dòng sông hiền lành...
RẠNG NGÀY PHẢN LỰC - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Một thời yêu thương bỏng rát xa xưa / Khi cái sống mệt nhoài như nỗi chết / Trên bến bờ những chuyến đi xa / Như con tàu lạc đại dương / Không đo được tầng nước sâu...
NHỮNG VẨN VƠ CÓ THẬT - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Như cái chết đã từng đến chấm dứt bạn bè / Một người khách lạ ngồi bẽ bàng trong phòng vắng / Khi các nhà phê bình đổ đến sục sạo tìm các tín hiệu lộ trong những bài thơ / Làm gì có tín hiệu nào...
CÓ MỘT NGÀY NHƯ THẾ! - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Có một ngày như thế! / Anh ngủ sâu như chết / Những giấc mơ đổ đá găm tim / Anh tỉnh dậy bơ vơ / Chiều hoàng hôn rạn rỡ / Những chân trời không còn mọc...
CỜ HẨU - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Y vẫn trấn thủ cuối cùng trong hang ổ / Bằng những tiếng ho khàn / Tiếng ho hay tiếng sủa / Trong ván cờ cuối của y / Ván cờ bày ra để y đánh cùng thượng đế...
PHIẾM DỤ VỀ CÁI MỚI - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Cái mới có hình thù gì? / Không ai biết / Chỉ biết kẻ sáng tạo / Luôn loay hoay tìm / Một ngày hớn hở bật kêu: Mới! mới! / Tôi có thấy mới gì đâu?...
TUNG TIÊNG, TUNG TIÊNG - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Anh biết cuộc đời mình sẽ chấm dứt bất cứ lúc nào / Nên anh đeo bám những câu thơ một cách dai dẳng / Nhiều cú đảo chao chí mạng / Câu thơ quăng anh vào vực...
CHUYỂN ĐỘNG CHẬM VÀ NHỎ - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Giả dụ sớm mai anh không còn ngồi vào chiếc ghế Khoảng trống thiên thu / Không ai lắng nghe cái chợ nhóm họp từ khuya / Những chuyến xe chở đầy hoa quả từ xa về / Heo may xao xác...
CHỈ DẤU TRÁI TIM - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Rồi thế thôi, mỗi ngày nắng lên / Con đường cất bước / Mọi âu lo dọn sẵn một bên / Anh đi về phía trước / Với những khát khao cao vọng / Vẫn phải sống với tự do mơ ước...
THAO TÁC - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Áp tải. Đánh võng / Mặt Nạ. Phỉnh dụ / Cắm mặt. Trơ phỗng / Lơ Mơ. Cắt phựt / Dồn đuổi. Lái lụa / Tới số. Ép ga / Bưng boong. Chữ hiện / Hí hoáy. Múa phím...
CHUYỆN BÌNH THƯỜNG - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Bơ vơ ngơ ngác / Buổi sáng anh / Ly cà phê uống dở / Màu đen màu đen màu đen / Anh bị trói bởi dòng nhạc chảy quanh / Những mặt người huênh hoang / Những vị khách không mời / Từ đâu sà đến với những rắc rối khủng khiếp của họ...
Ổ ĐẺ HẠNH PHÚC - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Một cái ổ để về / Bề bộn âu lo, bề bộn toan tính / Như có thể cái ổ-đẻ-hạnh-phúc / Cứ xoay như chong chóng Một ngày ngập mặt không thở nổi...
CÁ ẨN DỤ - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Như con cá thiếu vị biển / Tôi nằm thở / Li ti bọt khí trong mang / Ngày quá dài / Mùa hè đã bỏ đi / Thứ bảy đã bỏ đi / Còn lại mùa đông và những thứ sáu vắng Chúa...
BUỔI SÁNG CÒN LẠI CỦA TÔI - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Trống rỗng / Không đích đến / Dù chỉ một ý nghĩ / Bỏ quên đâu đó chiếc máy càng hoang bạo văn chương / Những vết thương khép miệng...
CÀ RỐT - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Có thế chứ! / Đôi khi mi vẫn chiến thắng / Sau những cơn điên dài / Những mộng mị loạn óc / Những áp tải dẫn dụ về phía cái chết / Có thế chứ! Mẹ chó! / Không lẽ đời hoàn toàn một màu tối thui?...
BÀI CA ĐÔN KI SỐT - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Và thế thôi / Cũng ngấn ấy con đường để đi / Cũng ngần ấy ngập ngừng, bao điều muốn nói / Ngần ấy thằng mặt chó / Ngồi rỗ chỗ /Sủa và tru liếm nịnh tàn canh / Ta vẫn thế, độc hành kiêu hãnh / Những câu thơ sưởi ấm đợi mặt trời...
THÔNG ĐIỆP VẾT THƯƠNG - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Bao giờ hết âu lo / Bao giờ hết nghĩ về ngày mai sẽ sống ra sao / Cái dằm cuộc sống / Luôn nhúc nhích trong tim anh / Và thoáng đau / Thoáng ân hận / Thoáng thảnh thốt...
CÁCH MẠNG MÙI - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Phiếm dụ về thức ăn / Hoa hồng và bánh mì / Chữ nghĩa / Cái đói đánh thức đời anh về một phía nào đó / Như sóng dưới boong tàu / Vẽ rồng vẽ rắn đại dương...
MUÔN NGÃ ĐỜI - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Chẳng còn điều quen thuộc / Mùi giấy thơm, mực in / Căn phòng mêng mông, tiếng bàn phím rì rào / Thang máy nửa chừng, hầm xe nước mưa ứ đọng...
MÁU KHÔNG CHẢY, CHỈ LẠNH TIM ANH - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Đôi khi anh viết / Như sợ ngày mai không còn được viết nữa / Những câu thơ cho một thời đoạn sống / Chẳng ra gì! / Một thời đại khiếp nhược...
RUỒI, NƯỚC VÀ NHÀ THƠ - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Mù mờ như thế / Cuộc đời chúng ta / Cả Thượng đế quyền năng / Im im như hạt nước không phát biểu / Những câu thơ tinh khiết ban mai / Như điều thanh sạch cần phải giữ / Như cuộc đời hung bạo vẫn cần phải sống...
HAI VỰC MẮT HOANG VU - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Đốm lửa / Rựng cháy tâm hồn anh / Giữa đêm tối / Đêm tối / Thu vào một điểm mù / Hai vực mắt hoang vu / Một giọt piano / Rực sáng...
MÃ LƯỚI - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Báo động kẻ lạ / Những bài thơ khẩn phát giữa mùa ung thư / Giờ cuối - khoảnh khắc băng hoại cháy rừng / Thiên hà ngờm ngợp sáng / Tàn tạ gốc rễ mục ruỗng / Ngày tàn...
KHÔNG DẤU VẾT - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Anh hồ nghi chính những ngày tháng chúng ta đã sống qua / Sao tươi đẹp, sao đâu khổ / Sao có điều gì dâng trào / Muốn nói nhưng chẳng đủ ngôn ngữ nào để nói...
NGHẼN & BỤC - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Nghẽn đến bục ra / Phát nổ / Dòng người kin kít trôi qua cầu câm nín tức đéo chịu được / Trơ ra một ánh nhìn / Cây cầu già rùng mình hấp hối...
BÒ HẬU HIỆN ĐẠI - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Những con bò viết văn bằng bàn chân gõ móng vào Hậu hiện đại / Con bò Chăm mơ tiếng Chàm / Con bò Kinh mơ tiếng Việt / Chúng viết đen kịn những dòng thơ như một thứ bủa bối...
NHỆN ĐEN TỬ KHÍ - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Con nhện không biết thoát bằng sợi tơ nào / Càng bấu vào điểm tựa giữa không gian / Một khoảng trống đong đưa, những cẳng chân vấu víu / Những thớt hy vọng dập dềnh Những thớt thịt mặt trơn nhẵn...
CHẤT TRỤ - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Bài thơ "Chất trụ" của nhà thơ Nguyễn Hữu Hồng Minh. Được lấy làm nhan đề chính tập "Chất trụ & Những bài thơ khác" NXB.Thuận Hóa 2002. Công bố trên báo, tạp chí Tiền Phong, Nhật Lệ, Sông Hương...
LỜI HÁT & CÁT - CHÙM THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

"Lời hát" và "Cát" là chùm thơ của Nguyễn Hữu Hồng Minh giới thiệu trên website Văn chương Da Màu, 8.12.2009.Những bài thơ viết về biển ở Mũi Né, Phan Thiết...
UN SI TENDRE VAMPIRE, TÌNH CA ÁC QUỶ - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Những con quỷ hát tình ca chữ nghĩa / Những con quỷ hát tình yêu văn chương / Khô kiệt máu não, vẫn hát / Những con đường Philippe - Đại vương - Văn - Hiệp sĩ / Những ngã gió Louis, Xavière tuyệt lộ đẫm khát vọng yêu thương...
THƠ VIẾT TRONG SINH NHẬT CON - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Chỉ còn tiếng cười vô tư của con cho cha sức mạnh / Mơ hồ những vĩ đại đổi thay / Như người đói có miếng ăn, kẻ mất ngủ thiếp vào lãng quên / Cha chữa trị tương lai bằng thuốc an thần...
VƯỜN LÁ XANH - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Những khu vườn sâu yên tĩnh, đầy lá xanh / Tưởng đã biến mất trong giấc mơ / Như tâm hồn anh đã lâu không mọc thêm phiến non / Những chiếc xanh xạm nắng / Loang lổ nắng trời...
CON GẤU GIỮA NGÀY ĐÔNG - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Con gấu già mùa đông / Mơ về một thời huy hoàng / Ngày tiếng nói của nó ngọt như mật và thanh như nước / Một nền dân chủ róc rách trên lưỡi...
HẤP - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Sự điên loạn của thành phố không còn nơi nào để chảy / Kẹt xe hơi người khói bụi va quẹt đâm chém chưởi thề / Kinh thánh giữa mùa Thánh chiến / Y trôi như một gã Rap trong hoang mạc của ống pô...
TRONG THỨC GỌI CỦA MƯA KHUYA - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Những căn nhà có linh hồn / Hiện đại hay cũ xưa tùy theo chủ nó / Giấc mơ lộng lẫy hay tàn tạ / Gia chủ còn sống hay đã chết / Có thể ngày xưa đó là người đàn ông phóng túng / Một người đàn bà mẫu mực...
Ý NGHĨ - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Như một con dơi bay / Loạn xạ / Vỗ cánh hồn tôi / Như vệt sao băng / Vào đáy ly đen / Giọt cà phê tím ngắt / Như tia chớp / Lóe lên / Hằn rãnh đường chân trời / Như câu thơ / Viết vội vã / Một làn gió thu...
CON CÁ THƠ ĐẮC THẮNG - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Bạn hỏi thế nào là thơ? / Tôi chỉ muốn sống có ý nghĩa hơn / Bạn nói anh đã bắt đầu bài thơ như thế nào? / Một nỗi buồn như lẽ chết! / Điều gì anh viết miên man?...
KHÔNG MỘT TOA HY VỌNG - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Nơi ta viết lăng nhăng về một thực tại tàn rửa / Mỗi ngày qua nhọc nhằn / Gõ trên bàn phím / Lầy những ngón tay / Nơi gương mặt em hiện lên như sương muối / Một ban mai khác dâng trong mưa...
ỐM - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Mệt / mơ nằm trên lưng một con lươn / giấc ngủ nhấp nhô lạc xứ cát / hạt nước rơi vào ô trũng mất hút / Chong chóng xoay văng tè những ngày rời / đi vòng tròn...
BÓNG TỐI VÀ TÂM HỒN - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Bóng tối và tâm hồn / Cuộc đối thoại bất tận / Đời im im sau cửa / Viết bật lên những âm câm / Đâu có hoa hồng nào cho tâm hồn tôi / Những vết sướt bạt ngàn / Cuộc sống dẫm đạp...
CỘNG CẢM - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Hắn làm thơ như ném rác vào mặt cộng sản / Mơ một nền cộng hòa lãng du / Làm tình cộng tất cả cảm giác / Cộng dư vị điên vào cái chết / Ngày cộng hắn vào và trừ ra một bài thơ tối nghĩa...
MÔI EM - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Môi em như đá lạnh / Môi em như sa mạc / Ẩm ướt và nóng bỏng / Như thiên đường hoang vu / Ngọt như là oan trái / Đắng như bùa ngãi / Cài sợi dây linh hồn / Quay bánh xe sat - na...
MẬT CƯỚC THÁNG TÁM - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Tháng Tám / Bài thơ tôi viết vẫn dang dở / Hồn vía táp trong than lửa ngùn ngụt cháy / Ngày như mọi ngày tôi không biết đi đâu / Thời gian tháo từng đốt tay trên khung vô hình gió...
ĐÔI GIÀY NGHỆ SĨ - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Trên vỉa hè cuộc đời mi ngồi đánh đôi giày ngôn ngữ / Cho nó bóng loáng / Mi soi mặt mình vào đó / Sao đôi giày đi không vừa chân?...
NGÀY HÔM QUA - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Ngày hôm qua đã mất / Đứng nuối tiếc / Nước mắt trổ như hoa / Anh và em đã lớn lên / Lớn lên để chia tay / Để vạm vỡ quyến luyến / trôi trên những bến bờ khác...
NHỮNG VÀ NHỮNG... - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Trước hiểm nguy và bất hạnh của cuộc hiện sinh / Tìm lại những ấn tượng trong mơ / Phí phạm cuộc sống / Đời thừa / Những và những…
MẶT TRỜI VỠ HAY BUỔI SÁNG, MÙA HÈ ĐÃ QUA - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Buổi sáng nào bình yên tưởng tượng / Cháy như tàn thuốc / Như ta chưa từng sống qua / Như ta chưa hề đến / Một mùa hè khó nhọc / Nóng bức trái đất sắp điêu tàn / Anh quên mất mình đã sống bao lâu trong đời...
NGỌN ĐỒI ĐÃ MẤT - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Chỉ đôi khi ta nhớ về em / Tình yêu cao hơn mọi nấc thang bão táp / Trên cao ta chiêm ngắm mọi giáo điều, trói buộc con người / Để tất cả trôi theo một nhịp điệu có trật tự...
ĐỐI THOẠI CÂM - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Những chùm bông giấy oằn trĩu / Rũ bóng xuống chúng ta / Đôi khi cuộc đời nặng như bông không nở hoa / Chúng tôi đi đến những đối thoại cuối cùng / Cuộc đời là những nhà ga trơ trống...
VỊ ĐỒNG BẰNG - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Tôi nghĩ về Cà Mau / Những cây đước trên cánh đồng hoang / Nước mặn, trước mũi võ lãi xé ngang / Như tuổi trẻ tôi rát mặn đã bị xé / Ngọn gió muối phả tất cả khô rát vào mùa hạ / Lộng vó buổi trời khuya...
CÂY NẤM RƠM - THƠ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Chưa ngày nào buồn thế / Về như con trâu sau một ngày lấm lem / Ta đã làm chi đời ta? / Kéo cày kéo cày kéo cày / Trên cánh đồng thất thu chữ nghĩa / Cơn địa chấn bắt đầu cho một mùa động kinh...
SÁT THỦ VÔ HÌNH - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Vẫn bơi qua ngày tháng không tiếng động / Vẫn dò xét sát thủ vô hình, vẫn lắng nghe / Cái chết kết tủa bủa vây / -"Lúc này thì chưa / Nhưng sẽ đến lúc tao chơi mi một cú sát ván!"...
NHỮNG KẺ KỸ GIẢ - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Và như mi đã thấy / Đôi khi mi tệ hại không thể tưởng nổi / Mi bẩn thỉu, thô lậu / Cuộc sống gớm ghê / Cái bao tử luôn táp ngược lên mặt mi / Cái bao tử kinh hồn / Mi không thể từ chối / Không thể vò nát xé rách...
TIẾNG THỰC TẠI - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Ở đâu đó / Vang lên những tiếng kêu / Buổi sớm, buổi chiều, ban khuya / Những tiếng than van của kiếp nghèo / Những tiếng vô biên của kiếp buồn / Những tiếng vùi chôn của thực tại / Rỗng nát mất hy vọng
CON ĐƯỢI - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Thớ lợ chảy dài / Cái mặt lưỡi cày đàng điếm kim cương / Tư duy thối nách / Băm vào nghệ thuật múa từ huyệt đan điền trở xuống /Rúc vào thơ như dương vật khai vỡ mép lồn / Cú thúc đầu tiên...
CHỮ CỦA MI ( II ) - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Mi từng lặng thinh như thế bao lần trong đời / Dưới ngọn đèn mù / Ngọn đèn mà ánh sáng chỉ mi nhìn thấy / Thắp bằng tuyệt vọng mi / Mỗi con chữ một vầng trăng ẩn náu / Chưa đến mùa nguyệt thực / Trăng đã cạn đỉnh phơi...
THÁNG TÁM - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Mặt trời bên ngoài sự thật / Máu rê hình mang cá / Li ti ước mơ hy vọng... / Những trang sách gió lật nửa chừng / Chữ bay lên như hạt cúc / Đơm vào áo của thiên nhiên / Chiếc nào mở cùng ta/ Trễ giấc phù du / Chỉ còn chờ gió / Cuốn bay...
BẢO TÀNG LINH HỒN - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Về đâu linh hồn tro xám / Những bức tranh tuyệt đẹp đã chết / Chúng ta xếp hàng đi vào khoảng trống / Rác vẫn là một biểu hiện cầm cố được / Những - thực - thể - vô - giá - trị / Đâu như tâm hồn / Âm bản lạnh / Vật phế thải trong nghĩa địa...
ĐI VÀ TRÔI BẤT TẬN - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Những nốt quấn quýt tàn bạo / Trên nhịp giant steps John Coltrane / Nhịp khô nứt nẻ giậm giựt của máu / Lưỡi ăn môi bạo tàng / Cơn bão xếp dưới đáy va-ly / Tuôn chảy tắc nghẽn thầm kín / Đột ngột giật tung...
LẠC MÊ - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Ngày yêu em / Say câu thơ vật vờ tiêu ma / Mồi nhử cái chết / Tiêu hoang những chân trời / Trong cốc rượu / Ngày yêu em / Những lạc và mê / Khói bốc trên ngón tay tuổi xuân / Nhuộm trắng sợi tóc xanh...
LÁ ĐÁ THƠ - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Tôi vẫn ở đây / Gió đầy trên hành lang / Không kiềm giữ tôi cũng sẽ bị gió thổi bay / Tôi viết với những tuyên chiến mâu thuẫn / Nội tại bóng tối - ánh sáng dằn xé / Tiềm lực rút tỉa - công cuộc mưu sinh / Nhà thơ kiếm - ăn - chẻ - núi...
TRÁI TIM MI NHƯ CĂN NHÀ TRỐNG - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Sự thật mi đã gớm ghê / Nỗi tởm lợm thực thể / Có chỗ nào không bốc mùi tanh tưởi / Nụ cười thằng hề nhềnh nhệch nhe răng / Mi thử nhếch mép lại xem sao! / Dao găm, đùi cui từ sau bủa tới / Sự thật mi đã thấm đòn / Ăn tái cấu trúc, bánh vẽ...
MỘT LẦN HOANG TÁNG - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Tao hồ nghi chính mình / Lặp lại vô hình những phiên bản sáng tạo / Như đánh bạc với quỷ / Có gì vui mà chăm chắm vào bài thơ / Như tìm một cái đích / Hoang lạnh rã rời / Dù đây là bài thơ không in, không bao giờ in / Chỉ viết một lần hoang táng...
CHỮ CỦA MI ( I ) - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Cái thoáng chốc bỗng xa xôi / Từng trận gió sau những con chữ / Đổ rạp linh hồn bơ vơ không nơi nương tựa / Dù đó là chữ của mi / Vẫn không đủ chống đỡ / Sự nghèo nàn, trống trải của một kiếp người...
YÊU HÔM NAY ĐỪNG ĐỂ MAI! - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Anh đang viết nhanh nhanh / Những dòng chữ nghiêng nghiêng / Có thể bị lấy đi, bị tước mất bất cứ lúc nào / Những câu thơ hối hả / Không đủ đâu cuộc đời / Không trọn đâu tình yêu / Không kết đâu bài thơ...
CHÌM TÀU - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Chúng ta đã điên khi hát / Điên khi đắm say / Trong toa tàu chật chội đời sống / Khi thế giới những ngày lạnh và đóng băng / Khi đất nước ngột ngạt, nóng ngọn gió dân chủ / Bay lộn cánh diểu đứt dây / Chúng ta đi về đâu? Những chiều buồn...
TRỘN LẪN - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Bây giờ, lúc này, tại đây / Hay phơi bày kiếp trước / Trộn lẫn giữa câu thơ hương vị thời gian / Trong giàu có - nỗi nghèo nàn / Trong sự sống - cái chết / Men say trí nhớ - nỗi lãng quên / Trong hống hách - lửa lụi tàn...
NƯỚC MẮT LÀ MUỐI KÝ ỨC - THƠ NGẮN (1) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

"Lưỡi còn. Đến chết, giọng không đổi! Cắt lưỡi. Vẫn một giọng ơ ơ / Tôi không thích thơ dịch. Thường đọc thơ phải đọc bằng tiếng Mẹ đẻ để Âm ngữ biết nguồn cội và nỗi đau sinh thành"...
TÔI VIẾT NHIỀU CÂU XOÀNG CHỈ ĐỂ TÌM LẠI MỘT CÂU HAY ĐÃ MẤT - THƠ NGẰN (2) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

-"Thời đại tôi, nghệ thuật tàn vong. Thi sĩ chôn những câu thơ như nhau thai thiếu tháng bên huyệt Facebook. Làm thơ như hửi nách chữ và thường kêu lên "Không có mùi vị gì!" (Viết sau khi đọc Rainer Maria Rilke)...
KHẢ NĂNG SỐNG VÔ TẬN, KHẢ NĂNG CHẾT KHÔNG KÉM - THƠ NGẮN (3) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Minh triết là con đường đi thẳng đến chân lý không vòng qua những huyền thoại / Trong chiếc túi thời gian, chàng Thi sĩ đánh bạc với Thượng đế để thắng những câu thơ! / Trong khi y vắt óc viết truyện ngắn thì có kẻ kiện y ra tòa vì viết sai sự thật!...
GIỖ MẸ - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Năm nào con cũng giỗ Mẹ / Bằng câu hỏi ngày xưa Mẹ thích ăn gì? / Sao mỗi năm con nhận ra mỗi khác! / Lại muốn nhìn thẳm sâu vào mắt những đứa trẻ đang lớn lên / Trong khói hương / Mẹ cũng không cao lương mỹ vị...
ĐẸP NHƯ KHÁT VỌNG - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Đôi khi / Những tâm hồn ta thương mến nhất / Đã vắng mặt / Trong bóng tối / Những giá trị đã được thử thách / Mãi cháy đỏ yêu tin / Để dành chỗ dưới ánh sáng / Cho nhiều trái tim chưa đủ thời gian yêu / Có mặt...
ÁNH TRĂNG BỊ CHÉM - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Anh tìm thấy sợi tóc bạc của em / Thảnh thốt như ánh trăng bị chém / Nước thời gian trên tay / ròng ròng / Vây giữa trăng tình yêu / Chúng ta không còn mặt / Vết cắt của tóc dựng hố sâu / Một sợi trắng Đeo đắng hai tâm hồn / Trôi bạc kiếp...
MƯA DỌC - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

mưa dọc đường về / rất quen / như giọt nước / nghìn kiếp trước / sôi trên mi... / mặt nhựa bê-tông khóc mưa / sằn sẹo.../ đồng hồ lún - kim / ẩm múi / hằng / thế kỷ...
CỜ TRẮNG - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Đi trong mưa buổi sớm / Người đàn ông tuổi bốn mươi / Bốn mươi mùa ông băng qua / Xứ sở ngún lụt nhiệt đới / Mặt người quăn queo mặt đá từ bi / Đi trong mưa buổi sớm / Người đàn ông xắn cao quần / Sợ ướt hòn dái mình...
TRÊN ĐƯỜNG - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Nhiều khi muốn ngủ khách sạn / Mơ đời hào hoa / Chăn nệm phẳng phiu như từng hoen ố / Mắt thẳng nếp tâm hồn vào máy giặt / Em nhí nhảnh giữa đời anh nhí nhách / Em cục gạch xây đời anh cục bộ / Chơi thôi mà, sao hồn lại chấn thương?...
MÈO - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Đêm qua / Anh quên hôn em / Sự mỏi mệt ngủ vùi / Đôi ta như hai chú mèo / Khoanh tổ / Em, ả mèo xinh đẹp / Lắm khi gừ gừ / Cào anh bằng tia nhìn đau điếng / Sáng nay / Giai điệu dưới đàn anh đầy vết cắn...
BÀI HỒNG - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Có lúc nước mắt hiếm / Như sa mạc / Ngụm cuối cùng / Khi hai bờ môi nẻ khô vực thẳm / Những chiếc răng đều tăm tắp / Như bia mộ dựng sẵn / Góc trời / Chờ tới lượt / Ta gọi tên mình / Lưỡi chết / Cứ bật nhầm tên ai đó...
SỐT NGHIÊNG - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Ốm!... / Nhìn nghiêng thế giới! / Nỗi cô đơn vuông vức / Hình như chỉ mình ta / Thẳng dẹt / Như cái cây lập thể / Lú chồi trong họng / Bật tóe cơn ho / Khạc mặt trời...
ĐỈNH MÙA ĐÔNG - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Chúng ta đã sống sót sau mùa đông lê thê / Cùng con gấu già thời gian chậm chạp / Nó nhìn anh bằng đôi mắt buồn rầu / Bậc thang cũ câu thơ trong hóc kẹt / Mạng nhện găm lưới tim / Anh dựng trong lòng đời chênh chếch một câu thơ...
CHẢNH CHÓ - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Nhẫn nhục / như chó mực / Mắt láo liêng / ém cơn điên / Nhẫn nhục / như chó mực / Khoan thủng ngực / tiếng rít / Nhẫn nhục / như chó mực / Kẹp trong vuốt / mặt trời đông lạnh...
SƯƠNG MÙ - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Sương mù đang dâng trong thành phố / Vây chặt ta Buổi sáng anh quờ tay tìm em / Chỉ chạm bóng tù lạnh lẽo / Chúng ta đang sống thế kỷ nào? / Từng điểm mù loang trong mắt / Lương tri sợ hãi / Hấp hối mang cá / Chúng ta đi đâu? / Mưa sập chân trời...
RUỒI - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Thời khắc / Của ai / Biết được? / Nghĩ ngợi rất Con người / Trong thân phận Nhân gian / Quẩn quanh chú ruồi / Găm cái nhìn đồng / Lành lạnh / Ta đã từng quen nhau? / Ngày mai trong mắt ruồi / Đâu biết khói thuốc hay chân trời?...
KHÔNG HÌNH THỨC - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Những đổi thay chậm, khẽ / Làm nghiêng ngã đời ta... / Từ từ thôi, tuổi ơi!.../ Bức mật thư thời gian / Sợi tóc chuyển.../ Màu năm tháng...
TỪ ĐẠI DƯƠNG - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Từ xa khơi cá Về với cái tổ ấm nhợt nhạt sắc màu / Những câu chuyện vui buồn nhí nhách và đau đầu hàng ngày / Đôi khi anh chẳng hiểu tại sao / Món cá chiên xù luôn được dọn lên / Nước mắt giọt biển / Đầy cá tươi...
RÈM MI KHÉP - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Không còn thời đại nào cho ta / Những con tàu lướt qua mộng ảo / Lịch sử và công danh cũng như chiếc vợt ruồi / Ta tìm chiếc ảnh cười / Giọt nước thanh tân nào trên mắt em chưa rơi / Lay động rèm mi khép...
ÁO LẠC - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Thi thoảng anh mới nhớ / Mình đã bỏ quên cái gì đó / Như hạt cúc cài chiếc áo trong mơ / Thi thoảng anh mới hay / Buồn không chịu nổi / Câu thơ trổ hoa câm từ khối ngôn ngữ / Thi thoảng anh mới biết / Dưới gầm trời này...
VỊNH - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

thực sự anh đã yêu cả khi mất em / một hôm đến thế giới này / hai hạt mưa lạc tinh cầu buốt lạnh / va vào nhau / không tin được / thi thoảng anh nếm nước mắt / xem có mặn không? / hạt muối của em / bạc kiếp giao hoan...
LÁ YÊN - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Chiều tan tầm / Sài gòn trừ bớt một người / Không đầy hơn / Cộng thêm một nỗi nhớ / Không vắng hơn / Anh sẫm lại như lá cây / Hai mặt nắng mưa / Em xa / Mùa nhắc gió / Không, lòng thực yên tĩnh / Trên mặt đời đã rạn...
NUÔI BÍ MẬT HAY BÀI THƠ CHẠY DƯỚI HẦM SÔNG SÀI GÒN - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Tôi vẫn chạy dưới lòng sông mỗi ngày / Làm sao để sống? / "Bạn phải tập ăn cái đuôi của sự bí mật! / Và phải chịu khó tập đi / Trong bụng của con quái vật" / Những con cá nhà táng hung hăng dữ tợn / Không vô hình chút nào...
SÀI GÒN NHÌN LỦNG MỘT LỖ! - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Anh chỉ nhìn vào điểm ấy / Sâu kín, bí ẩn / Trên thân thể non tơ của em / Hoay hoáy, nhoay nhoáy / Ngọ nguậy / Sài Gòn! Sài Gòn! / Đầy gợi ý về hai thái cực / Hết xí quách và nạp năng lượng...
LƯỚI TRÔI - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Trôi đi rong xanh / Mệt như anh / Mỏi mòn vết cắt thời gian / Gió ngàn năm một bờ môi huýt / Trôi đi thân xác em tắt lặn ánh sáng / Một bao tải thịt / Hay con cá hồi hổn hển bơi ngược nước...
CHẠY THEO TỪ - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Sự đáo để của em / Tinh ranh và lém lỉnh / Như con mèo rình mồi / Chuột chỉ để ngửi / Lêu lêu / Đôi mắt hờ trong veo / Chẳng có gì của anh / Như không có gì thuộc về anh...
CON MỌT PHÙ DU - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Anh con mọt phù du / Gặm khối buồn rỗng trong ngực mình / Nghe ngàn năm đổ vỡ đến bây giờ / Hôm nay anh ăn ai ngày mai ai ăn anh? / Anh con mọt phù du / Cần một ánh sáng để chết...
NGÀY BACON - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Anh cày lên vảy trí nhớ tia lửa lạnh / Một ánh xanh tắt / Đá chìm / Ngàn năm hồng hoang tiền sử / Hãi hùng / Bacon không gì hơn / Cô đơn / Thép ngự trị / Xuyên thấu một buổi sáng...
ĐÊM BIẾC, NGÀY RẠNG - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Những tin nhắn nồng nàn như hơi thở em / Sáng trong đêm / Anh nghĩ về một tiếng hát đã tắt / Dây đàn đã đứt / Người nghệ sĩ bẻ lóng tay lắc cắc ngày xanh / Về tháng năm ít ỏi còn lại mà chúng ta có / Khi sẽ đến biên giới trắng khác...
TRONG SỚM MAI BÌNH THẢN - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Anh thức dậy / Thành phố vẫn ngủ / Mùa đông / Ruột của năm / Những ngày cuối cùng đã bị rút hết / Xanh hoang mang như chưa từng có! / Sao anh vẫn yêu cuộc đời này đến vậy / Từ phía không em / Kiêu hãnh chưa từng một vốc nhìn ném lại...
QUÁN TRẦM TRÔI - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Ở đó, tôi đã từng đến / Ngồi với anh và bạn bè / Ở đó, em đã từng cho anh ước mơ hy vọng / Ở đó chúng ta ngắm cuộc đời ngoài cửa sổ / Xôn xao trong bình lặng / Ly cà phê đậm chất Sài Gòn xưa / Dàn âm thanh Hi end, dĩa hát cổ...
KIM CHỈ ĐÀN ÔNG - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Thêu vào lặng lẽ / Những niềm vui nhỏ nhoi / Như sáng nay anh huýt sáo / Bừng sáng không gian / Thêu vào nỗi nhớ / Một khoảng lặng / Anh nói ra em cũng không hiểu màu sắc thế nào? / Cười bâng quơ...
GIAO LỘ VỤN HAY MỘT BÀI JAZZ - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Đừng nhìn anh / Bằng đôi mắt chó! Thôi đi em / Tóe ngóe ngã tư đời! / Giao lộ vụn / Bao giờ gặp nhau!? / Những cành khô / Chém ngút trời / Tia lửa lạnh / Bên đường / Nước đái / Quá khai...
KLEE CHỦ NHẬT - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Buổi sáng cuối tuần / Anh hiền như bức tranh Paul Klee / Những ý tưởng ngái ngủ chưa mọc dậy / Hộp sọ rừng cây ngã rạp / Đêm qua ai đã đốn phẳng phơ bằng nhát rìu cuối cùng / Em đang chuẩn bị bay từ phương trời nào...
CHÁY - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Ánh sáng và Bóng tối / Ở đâu linh hồn tôi / Ngổn ngang thành quách cũ / Cột buồm treo ngày tháng / Cờ trắng đỉnh u sầu / Chẳng về đâu đến đâu / Tôi vây giữa kiếp người / Khổ đau và hy vọng / Để làm Người mang tang / Để làm Người thênh thang...
BÃO LÚNG LIẾNG - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Bão / Thổi tới để cuốn / Em và anh / Bay vào vùng trời khác / Nhìn vào mắt nồng nàn / Hệt ngày đầu tiên / Chật chội mơ ước / Sao khi quá gần / Chúng ta thành hai kẻ lạ / Lưng là lá sóng / Mặt em trăng ngủ / Anh mặt trời thiêu đốt...
MƯA BIỂN CẤM - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Điều anh muốn nói sáng nay / Trong chiếc eo thon còn đầy đặn bí mật kia / Là cái tổ con tò vò / Hay ổ kén tằm / Thiên thần xinh xắn nào mượn ngủ hôm qua / Một ngày sâu hóa bướm bay lên / Thương yêu mãi mãi...
BUỒN ĐỒNG TIỀN - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Nhiều lúc buồn quá / Không dám nói to / Sợ em cũng buồn theo anh / Anh buồn cỡ nào cũng không sao / Em buồn một chút là anh lo / Bến đã gập ghềnh lấy đâu bờ neo sóng / Anh biết về đâu giữa mùa biển động / Thôi thì như một cơn gió...
NGÀY MỚI TINH - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Căn phòng nhỏ / Em và con / Tiếng cười rúc rích trẻ thơ / Vòi nước ấm / Ánh đèn vàng thân thuộc của anh Từ bao giờ, từ lúc nào anh yêu? / Trang sách tiếp tục từ nếp gấp dở / Tiếng đàn mỏng tang bài hát cũ quá dày / Bụi lữ thứ rũ đường xa...
CHỢ & GIÁ - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Tiếng máu ôm tim / Còn được nghe tiếng mình / Anh đau / Còn nghe tiếng em cười / Anh vui!/ Bơ vơ giữa tinh cầu đông đảo / Em biết không? / Anh đã tiêu đến hào niềm tin cuối cùng / Nhân loại vẫn còn ngã giá!...
MŨ - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Tôi luôn đội mũ / Để lúc nào cũng cảm giác / Có cái gì vây chặt trên đầu / Cần lấy xuống!...
VALENTINE, SƯ TỬ ĐẸP XINH & BÁNH MÌ - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Valentine / Đêm tình nhân các tình yêu đi đâu? / Những chốn những tên quỷ yêu hay đại bợm tình ái mới nghĩ ra! / Thiên sứ lên trời, thiên thần xuống đất Tan vào giao lộ đêm / Anh như người Sài gòn cuối cùng rời khỏi văn phòng...
BIỂN ĐỘNG - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Đời đang chùng chình những cơn bão lớn / Anh chẳng màng / Bởi lòng bủa vây từng đợt sóng con con / Chúng ta ai chẳng sút đây một lần trong bão / Ngã giá làm gì sấm sét thiệt hơn!?...
MƯA VIỄN GIỚI - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Có những ngày như thế trong đời anh / Không có ai đợi chờ, không chờ đợi ai / Vượt qua những cột số bên đường / Như vượt qua số phận / Cột bốn mươi / Tuổi không / Mưa viễn giới...
VỰC - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Đôi khi giấc ngủ như miếng bọt biển / Thấm hút / Anh và em chông chênh / Trên những đỉnh giới hạn / Chúng ta gọi nhau / Mỏ neo nào tan chảy? / Vực vênh vú vu vơ / Mỏ neo nào từng gắn kết chúng ta / Khi lửa hàn đã tắt / Em gọi anh cúi mặt...
ÁNH SÁNG ĐÃ TẮT - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Đó là ga xép nhỏ / Con tàu qua kiêu bạt thản nhiên / Để một ngày từng toa rời réo gọi / Người lữ hành không biết về đâu giữa đêm tối / Loay hoay vùng tóc rối, cơn mưa cũ / Đó là những ngón tay sục sạo / Tìm hoài, tìm hoài / Âm bàn phím quen...
PHÍA KHUẤT - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Nửa tháng hai / Nửa mùa xuân / Nửa sớm mai / Nửa muốn nói với em điều kịp dừng lại / Chúng ta quen nhau nửa đường / Anh tìm nửa em ở đâu?/ Nửa bóng tối / Trong ánh sáng không thấy nửa đã mất...
DĨA THAN - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Bài hát quen / Đêm vắng / Từng dòng chữ / Cháy tro than / Giai điệu đen /Em chưa uống / Từ bây giờ / Đến bao giờ? / Chiếc dĩa quay / Giá cuộc đời đọc lại? / Không vấp một lần? / Anh đã hằng mơ...
CHÚM CHÍM - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Có những chiều rất lạ / Anh về con đường quen / Những cánh hoa chúm chím / Nở như không dành cho ai / Cuộc đời anh từng bỏ quên bao sắc hoa / Chà đạp bao cánh hoa? / Anh hề quên / Anh nào quên / Ơi bông hoa mỏng tang....
ĐỔI THAY - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Anh đâu thể buồn hơn, em đâu thể xanh hơn / Khi con cái lớn lên bất ngờ cao vọng / Dù thất lạc niềm tin có nghi ngờ lẽ sống? / Còn tuổi nào xanh để yêu em hơn nữa? / Dẫu cuống tim đau vỡ nhịp trăm lần / Bờ môi phù dung treo cuộc tình đẫm nát...
HẠ LẠC - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Những chuyến viễn mơ / Ngủ với mặt trời hang sâu / Loài thú nuốt đêm / Nhập thổ / Sao lạc nhau / Ngoài tương lai / Nhớ em / Ánh lửa tuyệt tự / Nỗi buồn lóc phím / Dương cầm / Nhấn sâu / khoét võm / âm giai / Tình anh / Lửa khum đầu gió...
TƯ DUY KHÔNG NGỪNG ĐUỔI BẮT - (VÂY CHỮ / 2) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Vây Chữ. Ghi chú Thơ. "Khi lên tới đỉnh trời ai còn nhớ những bậc thang? Nhưng vẫn lưu luyến với từng bậc thang thì làm sao biết cái chói lọi của đỉnh trời? Bởi thế, còn nhiều tiếng khóc oán thán trong đêm tối!"...
CUỘC ĐỜI LAO XAO TRÊN CAO - (VÂY CHỮ / 1) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Sau tập "Vỉa Từ" - Ghi chú Thơ - Nguyễn Hữu Hồng Minh giới thiệu trên Talawas và là tác phẩm từng được chọn làm Luận văn Thạc sĩ (ĐH Sư Phạm Hà Nội I). "Vây Chữ" là tập tiếp theo ghi chép công việc, suy tư, ngôn ngữ, hành trình Thơ của một Thi sĩ...
TÔI ĐÃ TỪNG TIN EM KHÓC, CHO ĐẾN KHI BIẾT ĐÓ CHỈ LÀ NHỮNG GIỌT NƯỚC - (VÂY CHỮ / 3) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Có những cốc cà phê uống qua bao năm tháng vẫn còn hương vị. Có những ly bia đang cầm trên tay bỗng quá nhạt nhẽo!? / Mắt có lỗi gì đâu! Tôi đã từng tin em khóc cho đến khi biết đó chỉ là những giọt nước...
TÔI ĐÃ CÔ ĐƠN ĐẾN MỨC NGỒI MỘT MÌNH THÌ VỬA ĐỦ - (VÂY CHỮ / 4) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Trong sâu thẳm của tự tôn là tự ti / Tôi đã buồn và cô đơn đến mức ngồi một mình thì vừa đủ! / Tình yêu đặt không đúng chỗ cũng giống như bạn muốn tìm một đồ vật không tìm thấy / Đám đông là những mũi tên mù bắn vào cơn bão thịnh nộ!...
RỖNG CHIỀU - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Chỉ đến thế thôi! Anh về / Ngày đã khép / Những ước mơ tắt dần hy vọng / Như ly bia đầy bọt sóng Không đâu vào đâu / Em có yêu anh cũng chừng chừng thôi nhé / Vừa cái nhìn là đủ!...
THI THOẢNG TRIẾT LÝ, THƯỜNG XUYÊN TRIẾT LÚ! - (VÂY CHỮ / 9) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

"Thì thôi thương nhớ âm thầm / Bể dâu phiêu phất trăm năm đó mà / Cuộc tình chỉ mới hôm qua / Mà nay ngó lại đã già ngàn năm..." -Uống cà phê thật rồi biết cà phê giả như thế nào! Nhưng gặp bạn giả rồi vẫn không biết bạn thật như thế nào?...
MỌI THỨ TƯƠNG ĐỐI, DUY CÁI CHẾT TUYỆT ĐỐI! - (VÂY CHỮ / 10) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Tôi để ý thấy câu thơ hình thành từ mơ hồ ra vóc dáng. Rồi trĩu nặng như giọt nước đậu dưới trần tâm hồn! Đến một độ căng nhất định nó rơi xuống bung xõa trên giấy! Nhưng nó sẽ chết nếu không âm vang. Đời sống của thơ là ký thác và ký gửi!...
NHỮNG TRANG MỚI LẬT XỚI NHIỀU TRANG CŨ - (VÂY CHỮ / 11) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Anh luôn yêu những con người xưa, những kỷ niệm xưa... Vì anh biết nó sẽ biến mất chưa từng hiện diện bởi anh là kẻ cuối cùng nương náu nó! Nếu em yêu anh thì cũng thế! Cùng lúc có một trái tim của ngày qua và tinh thần của hôm nay!...
VÒNG NGUYỆT QUẾ PHẢI QUẤN THÊM VÒNG GAI MỚI BẢO CHỨNG ĐƯỢC GIÁ TRỊ – (VÂY CHỮ / 12) – NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Với trần gian này sứ mệnh của Nhà văn không vinh quang hơn, không cay đắng hơn! Nếu tác phẩm bất tử, y đã lãi ròng khi mọi thứ đều như hư hình tro bụi! Có tiếc chăng, giá có sẵn vài xu để chuốc thêm vài cốc rượu thơm ngon! Báu vật cuộc đời…
SỐNG ĐẸP CHỨ KHÔNG CỐT SỐNG CÓ Ý NGHĨA! BỞI ĐUỔI THEO Ý NGHĨA DỄ TRỞ THÀNH VÔ NGHĨA! - (VÂY CHỮ / 5) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Nếu đã xuống chợ thì chớ tát sóng / Tôi không phải là một Chiến binh! Tôi là người Nghệ sĩ! Đừng bảo tôi chiến đấu vì đời sống! Mà hãy nói hãy yêu đi! Yêu bằng Tác phẩm cuộc sống tàn bạo, khổ đau và đầy nước mắt này!...
ĐÔI KHI VIẾT NHƯ MỘT ĐỨC ĐỘ CHỨ KHÔNG THÁI ĐỘ. CHẲNG CÓ GÌ BÀY TỎ NGOÀI NHÃ TÂM (VÂY CHỮ / 6) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Bản sắc dân tộc phát biểu qua bản sắc cá nhân của người Nghệ sĩ! Không có người Nghệ sĩ chân chính nào ngụy tín với thời đại của mình và bội tín với dân tộc họ... / Đôi khi Viết như Đức độ chứ không như một Thái độ! Chẳng có gì bày tỏ ngoài Nhã tâm!...
KHÔNG CÒN NIỀM TIN ĐỂ SỐNG CŨNG PHẢI CHUẨN BỊ MỘT NIỀM TIN ĐỂ CHẾT - (VÂY CHỮ / 7) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Logic của quyền lực thường đi với quyền lợi! Nhưng mâu thuẫn của lực và lợi càng lớn thì lại càng bóp nghẹt quyền làm người! / -Thôi thì không còn Niềm tin để sống cũng phải chuẩn bị một Niềm tin để chết!...
VĂN XUÔI LÀ ĐỜI THỰC, THƠ LÀ GIẤC MƠ! VÀ ÂM NHẠC LÀ CÂY CẦU BẮT GIỮA HAI BỜ ẤY! - (VÂY CHỮ / 8) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Một cái lỗ trên dây nịt đục không đúng chỗ đã khó mang và gặp bao phiền toái. Huống hồ "không đúng chỗ" những cái lỗ khác? / Chuyện là thế này! Để tới đích tên thợ săn bao giờ cũng tìm những con đường vòng chứ không phải đi đường thẳng!...
MỘT CON THÚ ĐI LẠC BỖNG CHỐC GẶP LẠC THÚ - (VÂY CHỮ / 13) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Lạ lùng! Trong tình yêu chỉ có cảm giác đắm say bùng nổ khoảnh khắc ban đầu và sự xót xa tiếc nhớ khi chia tay là của chính bọn ta! Còn lại là của kẻ khác! / Đôi khi thân thể là một phòng thu hiện đại và bài hát là một bản mix tạm hoàn chỉnh!...
TÂM HỒN NGOẠI Ô, CÂU THƠ ĐẠI LỘ - (VÂY CHỮ / 14) – NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Khi bạn Sáng tạo có nghĩa bạn đã hóa thân hay tan biến trong tác phẩm! Thế nhưng điều diệu kỳ là tên của bạn lại được đính, xướng danh trên nó khi xuất bản và công bố! Đó là phần thưởng hay luật bù trừ!?...
LÕI NGUYÊN LÝ: LỖ CUỘC ĐỜI, LÃI NGHỆ THUẬT - (VÂY CHỮ / 15) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Khác biệt giữa Kết quả và Hậu quả ở chỗ: Kết quả là những gì ta mong đợi, còn Hậu quả là những gì ta phải hứng chịu!..."Nhiều người lúc nào cũng chững chạc, chu đáo với anh em bạn bè như thể lần cuối cùng sẽ từ giã cuộc đời! Đáng nể thật!..."
TÔI SĂN CÂU THƠ TỪ DẤU ĐẠN TÂM HỒN VÀ VẾT SƯỚT TRÁI TIM - (VÂY CHỮ / 16) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Nhiều đại gia thích chơi với Thi sĩ! Y luôn nhìn bọn thơ phú lăng nhăng như giống hiếm quý sắp tiệt chủng! Cần nuôi một vài con cuối cùng nghe hót cho vui! Nếu chúng chết thì trưng ra vài trang bản thảo như bộ da thuộc tiếng linh hồn nó!...
SỐNG NGOẠI VI, VIẾT TRUNG TÂM – (VÂY CHỮ / 17) – NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Người ta thường nhân danh Tình Yêu để Trả thù. Hóa ra Tình Yêu là gốc bén rễ nuôi sự Thù hận hay sao? / Đôi khi ngôn ngữ không chịu khó mặc xiêm áo trông cũng loã lồ đáng sợ như đàn bà goá mãn kinh vậy / Sống ngoại vi, viết trung tâm...
LÝ LUẬN HỒ ĐỒ NHƯ CÁT BIỂN! THỰC TIỄN CHỈ CẦN MỘT HẠT MUỐI MẶN - (VÂY CHỮ / 18) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Đứng trước biển anh mới nhận ra nhiều điều mình viết là phỉnh dụ. Một biển cô đơn. Làm sao có thể mang hết nỗi đau lớn lao như thế!? Hiện thực và khát vọng là hai thái cực chẳng bao giờ song hành vậy! / Suy nghĩ đầy muối viết ra toàn cát!...
RỞI XA BIỂN. THẾ LÀ LẠI ĐEO THÊM MỘT HẠT MUỐI TRÍ NHƠ - (VÂY CHỮ / 19) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Có một vũ trụ lớn phơi mở như trời và đất. Có một vũ trụ nhỏ thu hẹp trong tinh thể muối. Nếu đi hết, chưa chắc cái nào lớn hơn cái nào / Tôi tìm trong tiếng biển tiếng của riêng tôi! Bài hát của riêng tôi hay chỉ là tiếng biển hát?...
LY CÀ PHÊ NỬA ĐÊM VỚT BUỔI SÁNG LÃNG QUÊN - (VÂY CHỮ / 20) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Đôi khi tôi vẫn hoài nghi phụ nữ hay cái đẹp đã cứu rỗi thế giới? Bởi nếu là phụ nữ mà không đẹp thì chẳng sơ suyễn gì thế giới này! Vậy thực sự Cái Đẹp là gì?! / Biết mệnh. Hiểu mệnh. Để giải mệnh. Ngoài ra không là gì! Không cần gì!...
NHỮNG HẠT NƯỚC NHỎ GIỌT CÓ THỂ LÀM THẤT THOÁT MỘT DÒNG SÔNG - (VÂY CHỮ / 21) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Bài thơ là nơi ẩn náu của linh hồn nhà thơ chứ không phải là xác chữ! / Cũng màu đỏ nhưng có khi Máu có lúc Phẩm màu! Hình thức giống nhau mà nội thức khác nhau! Máu ngủ! Phẩm màu chết!...
TỪ TRANG VIẾT ĐẾN CHÂN TRỜI CHỈ CÁCH NHAU VÀI DẤU CHẤM - (VÂY CHỮ / 22) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Có những tiệc vui khách mời bỗng hoá thành khán giả! Và chủ nhân bỗng biến thành tên hề / Tôi rất ngạc nhiên khi một số kẻ viết sau khi in sách kiêu hãnh hỏi: -"Giấy sang không? Bìa đẹp không?"! Sao y chẳng hỏi:-"Ngửi được không?"...
BÁNH MÌ VÀ TRIẾT HỌC. CẢ HAI ĐỀU KHÓ GẶM KHI KHÔNG CÓ DÂN CHỦ - (VÂY CHỮ / 23) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Phụ nữ đẹp sau tuổi bốn mươi tôi vẫn yêu nhất! Nhìn ngắm một cánh hoa mà không nghĩ phải làm gì với nó kể cũng thú vị thật! Không phải cánh hoa đẹp chỉ để cho người khác ngắm hay sao? / Đã đeo kính màu nhưng nhìn đời vẫn bạc!...
NGAY ĐẾN RÁC CŨNG CẦN ĐƯỢC PHÂN LOẠI ĐỂ TIẾP TỤC TÌM THẤY CÁC GIÁ TRỊ - (VÂY CHỮ / 24) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Năm mười tám tuổi đã nghe câu "Nụ cười thơ dại". Nhưng phải đến năm bốn mươi tuổi tôi mới dần dà hiểu được như thế nào là "thơ dại" của "nụ cười" ấy!... / Có nhiều cô gái đẹp cho đến khi nói ra...
THỰC ĐƠN NGHỆ SĨ CHỈ MỘT MÓN PHÙ PHIẾM DỌN LÊN MÀ ĂN MÃI KHÔNG NGÁN - (VÂY CHỮ / 25) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Tất cả các tập tục thói quen, văn hoá truyền thống của một dân tộc hay cá nhân rốt cuộc vỡ tan khi hình thái xã hội thay đổi!.../ Chẳng bao giờ muộn nếu ngay bây giờ bạn đếm “Một” cho hành trình bắt đầu…
NGHỆ THUẬT LÀ GIÁ ĐỠ CỦA NGHỆ SĨ - (VÂY CHỮ / 26) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Một người được cho ăn bánh vẽ nhiều. Đến khi ăn bánh thật lại càu nhàu: "Ngon thì ngon thật nhưng sao hình thức không đẹp!" / Với đàn ông có một người đàn bà quan trọng hơn biết rất nhiều đàn bà!...
MẶT LẠC RÂU RIA NHƯ CHỮ NGHĨA LẠC THẦN THÁI - (VÂY CHỮ / 27) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Kinh nghiệm buổi sáng của tôi nếu thức dậy mà đi đánh răng thì có thể làm được Thơ. Còn nếu buổi sáng dự tính sẽ làm Thơ thì kết cục chỉ còn đi đánh răng! / Cỏ hoang, ngày tháng... Bờ vực lãng quên!...
SỐ PHẬN CỦA MI LÀ DA MÀU. TẠI SAO MI KHÔNG KHẢM MÀU DA LÊN THƠ? - (VÂY CHỮ / 28) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Đôi khi chúng ta phải cám ơn trí nhớ bội phản. Vì nhờ nó mà những kỷ niệm không bao giờ chết / Thơ có Cố hương như Con người có Cố quận / Sân ga chờ người quen. Câu thơ chờ tứ mới / Đi bộ! Thơ chậm lại! Bén rễ sâu vào đất Linh hồn...
TUỔI THƠ ĐÃ QUA! TÔI VẪN CÒN ĐÚNG MÙA XUÂN TRONG TÚI ÁO - (VÂY CHỮ / 29) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Tôi thích chữ Hoả xa hơn Nhà ga. Cuối năm ngồi chờ tàu tết bỗng nghe Hương hỏa và Xa xôi... / Đôi khi tên Đồ tể tiện dao phăng thêm vài miếng thịt thừa vứt cho Thiên hạ. Người đời đội ơn cứu sinh. Quên mất hắn là Đồ tể!...
KHAI BÚT NHƯ KHAI MỞ MỘT BÍ MẬT TRONG TÂM: KHỞI THỨC CON ĐƯỜNG VÀ NIỀM TIN - (VÂY CHỮ / 30) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Khai bút đôi khi mở ra một con đường hoan ca. Và mãi mãi đi tới không bao giờ khép lại! / Thơ có sức mạnh chứ! Không phải đương nhiên mà nhiều người chọn khởi phát đầu năm bằng những câu thơ!...
TRƯỚC DÒNG SÔNG TÔI CHỈ MƠ MỘT GIỌT NƯỚC - (VÂY CHỮ / 31) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Tôi trở về bên Hải cảng, nơi đã viết Bài thơ. Tôi neo lại, còn Bài thơ đi đâu?! Chắc nó đang ở một nơi sâu kín nào đó trong tâm hồn người đọc / Vẻ đẹp như nước. Chạm vào là nổi sóng! Không còn thể nào nhận ra đâu sắc diện thật của nó!...
ĐẸP NHƯ KHÁT VỌNG - CHỦM THƠ NGUYÊN HỮU HỒNG MINH - BÁO ĐIỆN TỬ MỘT THẾ GIỚI

Mười bài thơ với tiêu đề "Đẹp Như Khát Vọng" của Nhà thơ, Nhạc sĩ Nguyễn Hữu Hồng Minh từ 2001 - 2014. Chùm thơ được tuyển chọn giới thiệu trên báo Điện tử Một Thế Giới mồng 2 Tết Ất Mùi, 20.2.2015...
HẠNH PHÚC TƯƠNG ĐỐI. NỖI ĐAU TUYỆT ĐỐI - (VÂY CHỮ / 32) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Đi bộ trong Nghệ thuật cũng cần một Hành trình! / Có mâu thuẫn những tác phẩm để đời của người Nghệ sĩ chưa hẳn họ thích nhất trong những gì đã Sáng tạo! Bởi chưa bao giờ họ thuộc về Số đông! Bi kịch là Số đông lại phán quyết họ!...
TÌM CÁCH SỐNG! LỰA NIỀM VUI - (VÂY CHỮ / 33) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Thi thoảng, câu thơ như dấu đạn trổ ra thềm thời đại! / Những đoạn đời sống qua như những thước phim rời! Đôi khi kể lại ta nhầm lẫn cắt dán đoạn này chồng lấn những đoạn khác. Có hề gì! Một cuộc đời! Một đạo diễn!...
BONG BÓNG VẪN LÀ THỨ CỎN LẠI ĐỂ VỠ - (VÂY CHỮ / 34) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Viết thì ít mà ngẫm nghĩ Sẽ viết thì nhiều! / Một ngày bạn nên nuôi dưỡng 5 phút Điên trong một Xã hội đang liệt kháng mọi thứ! Tôi nghĩ vậy! Đó là cách dưỡng sinh tốt nhất cho Tâm hồn / Từng ngày đơn điệu. Cho đến khi chữ cháy lên!...
MỘT CÂU KHÔNG DÀI KHÔNG NGẮN. NHƯ CUỘC ĐỜI KHÔNG DÀI HƠN, KHÔNG NGẮN HƠN - (VÂY CHỮ / 35) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Những câu... Những câu... Những câu... Có chút gì đó gượng nhẹ vui vui cho Đời sống tuyệt vọng rắn và thô như đá vực này! / Tìm một ánh chớp giữa rèm mi. Nhưng hắn chỉ gặp một đôi mắt bất động!...
KHÔNG CÓ VIỆC GÌ LÀ QUÁ MUỘN! CHỈ CÓ THỜI GIAN KHÔNG CÒN NỮA! - (VÂY CHỮ / 36) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Cuộc đời nghèo nàn vô cùng. Tôi phơi phóng hết bản thể mình! Chỉ có bấy nhiêu!.../ Để bớt vô nghĩa, tôi đã viết! Nhưng đọc lại thấy toàn những điều vô nghĩa!/ Một ngày nào đó bạn không cần đọc những dòng này… Trái đất vẫn trôi!...
GIÁ CỦA NƯỚC - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Tia nắng đầu tiên nói với tôi về giọt mồ hôi đêm / Giấc ngủ muối bao giờ cũng nhọc nhằn / Phơi trên kè đá bờ mi / Giá mặn của nước / Tính với đêm khuya / Ánh sáng không hiểu được...
BÊN NGOÀI SÓNG, BÊN TRONG ĐÁ! VA TRẦM, DỮ DỘI! - (VÂY CHỮ / 40) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Nếu Nghệ thuật không được đặt trên nền tảng căn bản của Văn hóa & Võ đạo thì chắc chắn đó chỉ là một thứ nghệ thuật đỏm dáng, suy đồi và yếu ớt!... / Tôi không sợ bất cứ gì! Chỉ sợ bản thân không vượt qua được những định kiến của chính mình!...
TÔI KHÔNG HƯỚNG ĐẾN CUỘC ĐỜI VIÊN MÃN MÀ CHỦ ĐỘNG TỪNG NGÀY VIÊN MÃN - (VÂY CHỮ / 41) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Cái khó của Nghệ thuật là không có một đấu thủ rõ ràng như Võ thuật! Thường xuyên giác đấu với chính nó nên bất phân thắng bại! / Như con Kiến leo đỉnh tháp. Tháng ngày đổ nát không ngừng tìm kiếm hy vọng...
MỘT SUY NGHĨ BẬT LÊN NHƯ RỄ CÂY BẬT NẮP HỘP SỌ - (VÂY CHỮ / 42) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Tôi chôn mình vừa vặn trong một câu thơ! Nhưng để chọn được Huyệt ngữ êm ái, thơm tho, vừa vặn như thế tôi phải viết hàng nghìn câu khác! / Chúng ta thường mơ những gì đã mất và thường tuyệt vọng với những gì đang có! Cuộc đời ẩm mục...
LẶNG LẼ PHÁ VÂY CHỮ, NHỮNG VỈA TỪ LỒNG LỘNG KHÔI NGUYÊN - (VÂY CHỮ / 43) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Tôi viết một Bài hát tươi mát từ những rãnh khô của tâm hồn mình! Như những giọt sương, những cánh hoa lấp lánh, khiêu vũ ma trời cùng bóng tối / Một melody hay mà lời rổn rảng vô nghĩa, cảm giác cứ như mang dép lê vào giữa thánh đường!...
CÓ NGHỆ THUẬT NÍU GIỮ, CÓ NGHỆ THUẬT BUÔNG TRÔI - (VÂY CHỮ / 44) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Xem lại "Hoá thân" Franz Kafka tôi vẫn nghĩ Gregor Samsa vẫn còn may mắn hơn nhiều người bởi biết mình đang chuyển hoá thành bọ! Ở thời đại tôi sống phần lớn kẻ chết đi hoàn toàn không hay biết đời mình chẳng hơn gì súc vật!...
THƠ ĐAU ỐM & THI SĨ DỒI DÀO SINH LỰC - (VÂY CHỮ / 45) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Sống nhạt! Chết ngạt! Thế mới ác!/ Bạn không thể xếp một cuộc đời đẹp! Nhưng bạn dư sức xếp một ngày đẹp! Vậy tại sao không? / Thật hạnh phúc khi bạn dồi dào sinh lực! Thật bất hạnh khi đọc những câu thơ đau ốm...
TÔI CHỈ CÒN VỪA ĐỦ THỜI GIAN MẤT ĐI! KHÔNG CÒN THỜI GIAN ĐỂ LÀM LẠI! - (VÂY CHỮ / 46) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Thiện, giản dị! Ác, phức tạp! / Chim bay muôn chân trời chỉ nhờ đôi cánh mỏng. Cá vượt muôn bể sâu kiềm sức ở đôi vây. Con người thắng mọi trở ngại chỉ cần có ý chí! Mọi sự mỏng manh làm nên thành tố kiên cường!...
VIẾT KHÔNG KHÓ! CÁI KHÓ LÀ NGỒI XUỐNG ĐỂ VIẾT - (VÂY CHỮ / 37) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Đôi khi, một ca khúc tuyệt vọng lại khiến cho người ta hy vọng! Một bài hát viết từ nỗi buồn lại giúp tâm hồn tìm thấy niềm vui! Sự bất ngờ của Nghệ thuật chính là vậy! / Sự mua vui, về bản chất là rẻ rúng! Nhưng số phận cất đặt tên Hề là Thiên tài!...
PHẢN KHÁNG MỚI TẠO SINH NỘI LỰC TÁC PHẨM - (VÂY CHỮ / 38) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Tất cả những nổ lực, tận hiến của người Nghệ sĩ để cách tân, đột phá Nghệ thuật đều sẽ được nhìn nhận. Nhưng thường thì muộn màng. Rất muộn màng! / Với cuộc hành trình, câu hỏi "Về đâu" có lẽ không quan trọng bằng "Lên đường" và "Trên đường"!...
KHI BẠN CÓ `THÀNH KIẾN` VỚI AI, CẨN THẬN ĐỪNG ĐỂ MÌNH BIẾN THÀNH `KIẾN` - (VÂY CHỮ / 39) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Cuộc sống là một cuộc kết hợp và tích hợp. Bạn sẽ không bao giời thành công nếu đơn lẻ! / Không phải đương nhiên ông bà dạy chúng ta Nhẫn Nhục! Vừa chịu khó ẩn nhẫn, vừa chịu nhục trong một tình thế nào đó để hoàn thiện đi tới!...
VỚI CON NGƯỜI, ẢO TƯỞNG VỀ BẢN THÂN LÀ VÔ TẬN - (VÂY CHỮ / 47) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Đỉnh cao là khó! Bởi khi chinh phục đứng trên bạn chẳng bao giờ biết. Bạn chỉ hay đỉnh cao lúc đã rơi xuống vực thấp! / Viết thường đi đôi với lách. Nhưng cứ nghĩ nhiều đến chuyện lách thì chẳng còn là Viết nữa...
MƠ VỀ TIẾNG HÁT CHƯA TỪNG CÓ TRONG TIỀM THỨC - (VÂY CHỮ / 48) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Tôi rất thích con lừa vì không ai lừa được tôi / Làm sao em có thể đo độ mặn của nước mắt khi cái nhìn là vũng lầy mắc cạn? Cơn mưa buổi sáng phong kín chân trời?... / Buồn hôm nay đến, mai sau tới…
VỚI THƠ, TÔI MÃI MÃI LÀ TÊN NÔ LỆ HAY GÃ ĐẦY TỚ TRUNG THÀNH - (VÂY CHỮ / 49) – NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Nhiều nhà thơ nên trổ thêm những ổ cửa trong thơ đề thêm chút ánh sáng. Nhưng cũng có thi sĩ nên khép bớt lại cái nhìn để cộng chút bóng tối. Thơ sẽ lung linh hơn! / Đôi khi câu thơ là sợi dây kéo tôi từ vực thằm!...
THƯỢNG ĐẾ KHÔNG CÓ GIA ĐÌNH VÌ THẾ NGÀI DỄ DÀNG QUYẾT ĐOẠT NHIỀU THỨ - (VÂY CHỮ / 50) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Có những ngày tháng đã mất vẫn âm ỉ cháy! Lại có những khoảnh khắc đang diễn ra của thực tại cứ hâm hấp lụi tàn / Sự lớn mạnh cũng bắt đầu từ khi chỉ còn nỗi cô đơn bè bạn / Ngồi trước một dòng sông nghĩ về cuộc trôi....
ĐỂ SỐNG ĐƯỢC, BÍ QUYẾT ĐƠN GIẢN, ĐÔI KHI BẠN PHẢI BIẾT QUÊN - (VÂY CHỮ / 51) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Thật tình, tôi nghĩ, để hiểu giá trị của Tình yêu bạn nên biết Khóc - chứ chỉ biết Cười là chưa đủ! / Đôi khi như dao nhọn đâu hay mình sắc. Bơ vơ chơi một mình trên đỉnh / Tôi khép mắt. Một thực tại đã ngủ. Triền miên bến mộng...
CẢM QUAN THẾ GIỚI & NGHỆ THUẬT: VẮT NƯỚC THÀNH ĐÁ - (VÂY CHỮ / 52) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Xem đêm nhọ ngày / Cảm quan về thế giới nghệ thuật và tác phẩm sáng tạo, tôi nghĩ, khó! Như vắt nước thành đá! Hay ngư phủ trôi thuyền trên đại dương. Y không biết trả lời khi nào thì bắt được cá!...
ĐÁ ĐỔI - THƠ - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Anh không thể khác những điều anh nghĩ / Nhưng cuộc đời vẫn khác, có sao đâu? / Em cũng khác, mái trần gian lợp khác / Đêm nhìn nghiêng tránh lỗ thủng trên đầu / Tóc cũng đã lâm thâm đổi sắc / Sao hồn anh vẫn không thể đổi màu?...
CHỮ HÀNH BINH TRONG BÓNG TỐI VÀ HÀNH HÌNH THI SĨ DƯỚI ÁNH SÁNG - (VÂY CHỮ / 53) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Mỗi bài hát có cuộc đời, có số phận của nó! Như chính chúng ta. Đôi khi ngày tháng cuộc đời đó như niềm tuyệt vọng. Chẳng biết đi đâu về đâu! Vì thế cứ an nhiên sống. Trong im lặng vẫn có một giai điệu nối kết bình yên và cuộc trở về...
TÔI YÊU BUỔI SÁNG NHƯ YÊU NHỮNG VIÊN ĐẠN MÀU ĐỒNG NGÁI NGỦ - (VÂY CHỮ / 54) - NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Thi thoảng chứng kiến cảnh những con cáo già thăm nom, hăm hở sửa soạn lại những cái bẫy của mình tôi bỗng quá ái ngại cho cuộc đời!/ Tôi yêu buổi sáng như yêu những viên đạn màu đồng ngái ngủ. / Viết ít. Chuẩn bị viết thiên thu...
MỌI NGỌT NGÀO ĐỀU ĐI QUA, RIÊNG NỖI ĐAU Ở LẠI - (VÂY CHỮ / 55) – NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

Rễ không bám sâu bền vào lòng đất cây khó lớn. Người nghệ sĩ ít trăn trở với những vết thương dân tộc viết không hay / Tại sao nhỉ? Chúng ta vẫn dễ quen với niềm vui! Nhưng lại rất khó quen với nỗi đau!...