Tác phẩm

NGUYỄN HỮU HỒNG MINH, "NHỤC THÂN" GIỮA CÕI VÔ THƯỜNG - CẢM NHẬN ÂM NHẠC - NGUYỄN THOẠI VY

Ca khúc "Nhục Thân" do ca sĩ Minh Thắm trình diễn trong đêm nhạc chủ đề "Chiều Rỗng Hồn Em" giới thiệu 17 Tình khúc Nhạc sĩ Nguyễn Hữu Hồng Minh. Live show diễn ra tại Hội quán Cội Nguồn  (Hải Châu - Đà Nẵng), tối 16.6.2016. Pano thiết kế chương trình của họa sĩ Nguyễn Quốc Dân.

  

Xin được nói ngay là tôi chưa có cơ duyên quen biết Nhạc sĩ Nguyễn Hữu Hồng Minh.

Nếu có “quen biết” chút nào thì cũng nhờ bạn tôi - gần như cuốn tôi - mà thật ra là lôi xềnh xệch - đến xem đêm nhạc “Chiều rỗng hồn em” ở thành Đà vào tháng 6/2016 – chỉ vì ngại đi một mình đến nơi náo nhiệt. Từ lâu, tôi cũng chẳng ưa góp mặt vào những nơi đông người tụ họp. Hóa ra cái sự nể bạn của tôi được đáp lại bằng một “live show” thú vị.

Có đông người thật nhưng không náo nhiệt, và thú vị vì đây là một đêm nhạc đáng để nghe.

Tôi không có ý nhận định về cách tổ chức, đạo diễn chương trình và kĩ thuật thanh nhạc của ca sĩ..., cũng không để tâm đến lớp lang hay người dẫn chương trình. Tôi chỉ ngồi một góc và hầu như không nhìn lên sân khấu, lắng lòng nghe giai điệu và ca từ hòa quyện vào nhau, cùng trò chuyện với tôi. Có thể đối với người nghệ sĩ, đứa con tinh thần nào của họ cũng xứng đáng được nâng niu, yêu quý.

Tôi đã lắng nghe “Còn lại tình yêu”, “Chiều rỗng hồn em” đến “Tango đêm”, Trăng hoang sơ” hay ca khúc đầu tay “Bi vọng ca” của tác giả Nguyễn Hữu Hồng Minh.

Nhưng ở góc độ một khán giả bình thường, tôi ưa nhất “Nhục thân”.

Có thể vì tên ca khúc gợi mở cho tôi những năm tháng nhọc nhằn, nhẫn nại của kiếp người như thập tự hằng hữu. Có thể là những suy tư dự phóng về thân xác mục ruỗng một ngày kia, nhờ tư tưởng tiêu sái mà bay lên. Đấy là một bài hát trang nhã mà không hàn lâm.

“Nhục thân” đã vượt lên được giới hạn của một tình khúc, một tục ca để dần chạm đến thiền ca.

Lời hát đẹp như một bài thơ, hài hòa với âm giai day trở liên hoàn làm thành những vòng xoáy nội tại, nhằm đạt đến những ẩn nhẫn sâu kín của phận người.

Không hiểu sao khi nghe bài hát lần thứ hai, mối tâm cảm liền lạc giữa ca khúc “Nỗi buồn” của Phú Quang và “Nhục thân” lại dấy lên trong tôi.

Mối giao cảm đó chủ yếu nảy sinh từ lời ca giàu nhạc tính và hàm ẩn hay tại cả hai khởi xướng bằng thanh trắc nhưng nhức nỗi niềm!?. “Đã nghe chấp chới câu kinh nhân gian khô hạn…/ Và trên bóng tối âm dương môi em ngỡ ngàng…” và kia là “Bóng ai như tôi đi qua cõi đời/ Gặp lại mình trên ngọn gió…” (Phú Quang – Hoàng Phủ Ngọc Tường).

Cả những nghịch lí mà đôi khi hợp lí, như lời hát có hai lần nhắc đến từ “vỡ nát” trong một bản thể nguyên vẹn (1) “vỡ nát còn nguyên tiếng hát” và (2) “còn nguyên trái đắng, hồn trăng vỡ nát”.

“Còn nguyên” được lặp lại trong ca từ như là một sự đối trọng âm - dương tương hợp cần thiết.

Cùng với hợp âm la thứ ở cuối phiên khúc (1) “Mình còn cần [Am] nhau” và (2) “Mình lại gọi [Am] nhau” tạo nên âm điệu trầm buồn da diết đến khắc khoải. Như lời đồng vọng tan nát mời gọi một cái tên khác “Ngọc nát gọi tìm nhau”! 


Các hợp âm trưởng, thứ và bảy rải đều trong ca khúc cũng gọi tìm nhau để làm nên một chỉnh khúc.

Tuy thế, khởi đầu và kết thúc bài hát là hợp âm la thứ (Am) như cuộc hôn phối đồng điệu giữa âm giai - ca từ.

Đoạn cuối, âm vực bài hát chuyển từ cung rê thứ (Dm) sang chìm khuất ở cung mi bảy (E7) và lịm tắt không ngờ tại cung la thứ (Am), khiến dư âm vẫn còn ngân nga bát ngát … sau khi giọng hát – con mắt thứ hai của ca sĩ đã khép lại.

Và chúng ta, một lần nữa, chỉ còn biết níu vào ánh sáng trong ngần của trăng (nguyệt đăng) để thân và thần cùng vút bay trong “câu kinh nhân gian” thánh thiện.


Đà Nẵng, đêm rằm tháng bảy 2016

NGUYỄN THOẠI VY

 

 

 

 

 


GIỚI THIỆU LỜI CA KHÚC "NHỤC THÂN"

CỦA NHẠC SĨ NGUYỄN HỮU HỒNG MINH

 

(1) Bóng [Am] tối - về trong bối [F] rối - cô đơn mình [G] tôi
Mất [Em] lối - nhục thân ám [E7] chối - sắc vong chìm [Am] trôi
Anh [G] đến - đời cho ánh [A7] nến - thắp soi đời [Dm] nhau
Để nỗi [Am] đau - để khát [G] khao - chỉ còn ngọn [E7] khói...

(2) Mê [Am] mỏi - địa đàng không [F] nói - mắt môi tìm [G] nhau
Vỡ [Em] nát - còn nguyên tiếng [E7] hát - vút bay ngàn [Am] khơi
Em [G] tới - đời anh chới [A7] với - níu tay nguyệt [Dm] đăng
Em [G] vắng-  còn nguyên trái [E7] đắng - Hồn trăng vỡ nát...

ĐK:  Đừng xa nhau [Dm] nhé anh ơi! - Tim em đã [G] rạn
Nhục thân bốc [C] cháy trong nhau - Hoang mê đã [F] chạm
Đã nghe chấp [Dm] chới câu kinh - Nhân gian khô [E7] hạn
Mình còn cần [Am] nhau...

Còn phiêu lạc [Dm] thú thương đau - bay qua biển [G] cạn
Chuồi trong lau [C] lách điên mê - tim em trúng [F] đạn
Và trên biển [Dm] giới Âm Dương - môi em ngỡ [E7] ngàng
Mình lại gọi [Am] nhau... (Fine)

©nguyenhuuhongminh.com